lạnh lùng và đáng ghét của hắn chứ ? Hu hu hu ! Sao số tôi khổ quá thế này hả trời ? Tìm mãi mới gặp được một đứa trẻ dễ thương và đáng yêu, cứ tưởng có thể nói chuyện và làm quen được với nó, không ngờ nó cũng giống hệt hắn. Tôi muốn đi về ! Tôi không muốn sống ở đây nữa ! Chán quá ! Chán quá đi mất !
Không hiểu thằng bé có nghe thấy tôi nói gì không, nhưng mà đôi mắt đen sâu của nó nhìn tôi đầy tò mò và hiếu kì. Có lẽ nó chưa từng gặp một cô gái nào lại điên khùng như tôi.
Hai tay nó đút vào túi quần, mặt nó vênh lên.
Nhìn khuôn mặt cố tỏ ra người lớn và trưởng thành của nó, tôi không nhịn được cười. Tôi le lưỡi với nó, tôi làm mặt hề với nó.
Đầu tiên thằng bé sửng sốt nhìn tôi, chắc nó thấy tôi còn trẻ con và nghịch ngợm hơn cả nó. Sau đó, thằng bé trừng mắt nhìn tôi, nó tặng cho một ánh mắt có thể thiêu hủy cả một tòa cao ốc.
Tôi không thể chịu đựng được tính cách ông cụ non của thằng bé hơn nữa, nên đã cười thành tiếng. Tôi ngồi bệt xuống đất, tôi ôm lấy bụng, sau đó tôi cười sằng sặc, tôi cười đến chảy cả nước mắt.
Trong mắt của thằng bé, tôi đã mất hết hình tượng đạo mạo của một bà cô già khó tính và tham tiền rồi. Tôi giờ chỉ là một hài tử mới lên ba tuổi, khi trông thấy một chuyện gì đó quá mới lạ, và quá buồn cười, nên cười như điên, cười mà quên mất mình năm nay đã 25, không phải là 8 hay 10 tuổi.
Thằng bé căm giận nhìn tôi, mắt nó nổi lửa, nó liền dơ tay lên tát vào mặt tôi. Thế đấy, đây đúng là cách giáo dục của mấy người lớn trong gia đình.
Tôi đã từng làm quen với những đứa trẻ còn hung dữ và đáng sợ hơn cả thằng bé này. Nói đùa, một con bé lớn lên trong tu viện, mỗi ngày phải chiến đấu với hơn 50 đứa trẻ, lại không hiểu tính của thằng bé này sao.
Trước khi thằng bé kịp tát trúng vào mặt tôi, tôi liền tóm ngay lấy tay nó. Tôi trầm giọng bảo nó.
_Em định đánh chị thật đấy à ? Em có biết hành động của em như thế là hỗn láo lắm không ?
Tôi ôm lấy ngang eo nó, tôi mặc kệ nó giãy giụa, tôi giữ nó thật chặt. Tay tôi dơ lên cao, tôi giả vờ làm mặt giận với nó.
_Chị phải đánh em, phải trừng phạt tội em dám láo lếu với chị. Em muốn chị đánh em vào mông, hay là vào lưng ?
Thằng bé “hừ” một tiếng, nó nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường và thách thức. Ý nó muốn bảo tôi rằng “Có giỏi thì cô cứ đánh đi ! Nếu tôi mà kêu lên một tiếng tôi nhất định không phải là người”
A ha ! Thằng bé này dũng cảm thật, rất đáng để khen ngợi.
Tôi định đánh vào mông nó, cho nó chừa tính cách ương bướng và không biết cách cư xử với người lớn đi. Nhưng lại nghĩ chắc thằng bé này đã được nuông chiều từ bé, nếu dùng roi vọt e rằng cũng không hay cho lắm, biết đâu roi vọt chỉ làm cho thằng bé thêm nhờn, và càng láo lếu hơn thì sao ? Suy nghĩ một chút tôi liền chuyển phương án tác chiến, thay vì đánh nó, tôi liền chọc vào nách nó.
_Để chị xem, em còn vênh mặt lên với chị được bao lâu ? Nói trước cho em biết, ngón nghề cù ni của chị đây rất là cao siêu, em chuẩn bị tinh thần đi.
Tôi liền lột giày đi vào chân của thằng bé.
Thằng bé biết tôi định làm gì, nó hét lên, nó cố sống cố chết giạy giũa và quẫy đạp lung tung. Tôi cố nén cười. Trẻ con thì vẫn là trẻ con, dù có cố ra mình là người lớn, cũng không thể giống được.
Hình ảnh nghịch ngợm của tôi và thằng bé lọt vào mắt hắn. Hắn đã đứng ở cửa nhà bếp rất lâu nhưng không có lên tiếng, hình như hắn muốn xem tôi định đối phó với thằng con trai ranh ma và không biết nghe lời của hắn như thế nào ?
Sau khi cởi bỏ được giày của thằng bé, tôi bắt đầu gãi nhẹ vào chân nó. Đầu tiên, nó còn cố nín không dám cười, nhưng ngay sau đó, nó cười ngặt ngẽo. Miệng tôi “phụt” ra một tiếng, tôi phải cố lắm mới tỏ ra nghiêm mặt để cho thằng bé biết là tôi đang tức giận.
_Buông ra ! Đồ bà cô điên !
Cuối cùng thằng bé cũng lên tiếng phản kích.
Thằng bé dám gọi tôi là bà cô điên ? Thằng bé láo lếu này, tôi mà không dạy bảo nó, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho nó.
Đặt thằng bé nằm úp trên gối mình, tôi phát nhẹ vào mông nó.
_Sao em dám mở miệng mắng chị hả ? Chị mặc dù hay cười đùa một tí, nhưng tuyệt đối không có điên.
_Đồ điên ! Cô là bà già điên !
Tôi nghiến răng nghiến lợi, tôi phát nhẹ thêm mấy cái vào mông nó.
_Không được phép gọi chị là bà cô điên.
_Đồ điên ! Đồ điên ! Đồ điên !
Thằng bé liên tiếp rủa tôi.
Tôi liền nhấc bổng nó lên giữa không trung. Miệng tôi cười toe tóe, mắt tôi nảy lửa.
_Em nói đúng rồi đó. Cứ rủa chị là bà cô điên nhiều vào, chị sẽ xử lý em. Em có biết để đối phó với một đứa trẻ hư và không biết nghe lời như em, chị sẽ làm gì không hả ?
Thằng bé khinh thường bảo tôi.
_Bà có thể làm được gì tôi ? Đánh tôi chắc ?
Tôi muốn khóc thét. Sao phong độ của tôi trước bọn trẻ lại giảm sút một các nghiêm trọng thế này ? Không được ! Tôi nhất định phải trấn chỉnh lại tinh thần. Thằng bé này chính là mục tiêu mà tôi muốn chinh phục.
Tôi đặt thằng bé xuống đất, hai tay tôi xoa vào nhau, tôi tặng cho thằng bé một nụ cười ghê rợn.
He he he ! Thằng nhóc kia ! Hãy đợi đấy, chị sẽ cho em biết tay.
Khi nhìn thấy nụ cười đáng sợ của tôi, thằng bé hơi rùng mình. Chắc giờ n