pacman, rainbows, and roller s
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328920

Bình chọn: 10.00/10/892 lượt.

ày cu cậu tưởng tôi bị điên thật.

Thằng bé hung hăng trầm mặt xuống, chân của nó dơ lên, nó lại định đánh tôi tiếp.

Tôi dễ dàng tóm được eo của nó, phát thêm cho nó hai cái tét vào mông nữa, tôi liền kéo ghế, sau đó đặt nó ngồi xuống.

_Em ngồi xuống ăn đi. Chị có việc cần giải quyết.

Tôi chạy lung tung khắp căn nhà bếp, tôi đang cố tìm một khe nẻ nào đó để chui qua. Ngồi trên bàn, thằng bé tròn xoe mắt nhìn tôi. Nếu như lúc nãy, nó nghĩ tôi bị điên bình thường, thì giờ nó coi tôi là một bệnh nhân tâm thần vừa mới trốn trại.

_Cô định bỏ đi đâu ?

Từ cửa bếp, hắn bước vào trong phòng.

Nghe giọng nói của hắn phát ra từ phía sau, tôi hoảng sợ nhảy dựng lên. Mặt tôi méo xệch, tôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

_Không…không đi đâu cả. Tô chỉ đang ngắm nhìn và quan sát căn bếp của anh thôi.

Sự xuất hiện của hắn khiến thằng bé quay lại nhìn, nó chỉ nhìn lướt qua hắn, sau đó nó làm như hắn là không khí, nó không thèm chào cũng không bảo hắn câu nào. Cũng may tôi đã từng nghe hắn nhắc về mối quan hệ không mấy tốt đẹp giữa hai bố con hắn, nên tôi không lấy thế làm ngạc nhiên hay bất ngờ.

Tôi giờ lo cho mình còn chẳng xong, làm gì còn tâm trí để tìm cách giúp hai bố con hắn hòa hợp với nhau nữa.

_Cô nhìn từ bấy đến giờ mà vẫn chưa đủ sao ?

Tôi lúng túng gãi đầu, giọng tôi ấp úng như gà mắc tóc.

_Làm…làm sao mà đủ được. Căn bếp của anh đẹp như thế, tôi phải ngắm, phải nhìn cho đã mắt.

Hắn cười nhạt nhìn tôi.

_Nếu cô muốn nhìn, muốn ngắm thì cứ tiếp tục đi. Khi nào đã nhìn ngắm đủ rồi, thì hãy ngồi xuống ăn cơm.

Hắn tiến lại gần bàn ăn, kéo ghế, hắn ngồi xuống.

Tôi tặng cho hắn một cái nguýt, mắt tôi căm tức nhìn hắn.

Tên chết tiệt ! Tại sao hai bố con hắn lại giống nhau như thế ?

Mặc dù tôi thích những đứa trẻ dễ thương, nhưng thằng bé này khiến tính hiếu thắng và muốn chinh phục trong tôi trỗi dậy. Tôi giống như một người huấn luyện ngựa, còn thằng bé là một con ngựa non háu đá, một con ngựa non chưa trưởng thành. Là một cô gái ưa thử thách và mạo hiểm, tôi nhất định sẽ biến thằng nhóc trở thành một con ngựa thuần chủng.

Dường như đoán được suy nghĩ trong đầu tôi, trên môi hắn nhếch lên thành một nụ cười. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Có lẽ khi chọn tôi làm người chăm sóc và trông nom thằng bé, hắn đã suy nghĩ và đắn đo rất lâu.

_Cô ngồi xuống ăn đi ! Sao cô vẫn còn đứng ở đấy ?

Không cần hắn phải mời lần thứ hai, tôi kéo ghế ngồi xuống.

Hắn ngồi cạnh thằng bé, còn tôi ngồi đối diện với bố con họ. Cầm lấy đũa, tôi bắt đầu gặp thức ăn. Mặc dù tôi là một kẻ ham ăn, một con heo ham ngủ, nhưng tôi ăn rất ít. Tôi giống như một kẻ háu đói khi nhìn thấy một bàn đầy thức ăn, nhưng khi động đũa, tôi chỉ ăn đủ no.

Thằng bé tự gắp thức ăn, nó ăn uống rất điềm tĩnh. Nhìn cách nó ăn uống, tôi thấy nó chẳng khác gì một ông cụ non. Khi bắt gặp ánh mắt nhìn mình đầy đe dọa của thằng bé, tôi bĩu môi, sau đó làm mặt hề với nó. Thằng bé nghiến răng, mắt nó nổi lửa. Tôi cố gắng che dấu tiếng cười trong cổ họng. Tôi vừa ăn vừa chiến đấu bằng mắt trong thầm lặng với thằng bé.

Trên bàn có món chả nem. Tôi vừa đặt đũa định gắp, thằng bé liền chẹn ngay đũa không cho tôi gắp.

Tôi tức điên lên. Thắng bé ranh con này dám chọc giận tôi. Được lắm, nếu nó mà thích, thì tôi đây chiều.

Nó cố giữ đũa của tôi, tôi liền nhanh tay rút ra, sau đó giữ chặt lấy đôi đũa của nó. Tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, một đứa trẻ mới có 8 tuổi làm sao có thể đấu được một cô gái 25 tuổi đã trưởng thành như tôi. Nói đến đây, tôi thấy thật xấu hổ, tôi đang bắt nạt một đứa trẻ con.

Ngồi ở bên cạnh, hắn không nói một câu gì, hắn mặc cho hai chúng tôi đấu đá lẫn nhau. Hình như hắn muốn hai chúng tôi được tự nhiên làm quen, và hiểu tính cách của nhau hơn. Có lẽ tôi nên cảm ơn hắn. Nếu hắn mà lên tiếng nhắc nhở, chắc là tôi phải độn thổ vì xấu hổ mất.

Thằng bé mắm môi mắm mỏ nhưng không tài nào rút ra được khỏi đôi đũa mà tôi đang kẹp chặt. Tôi sợ thằng bé sẽ nổi khùng, sau đó đập đồ đạc hay hất bỏ thức ăn thì lại không hay, nên chỉ trêu đùa nó một chút, tôi liền thả cho đôi đũa của nó được tự do.

Thằng bé bị tôi hành động của tôi làm cho thương tổn đến lòng tự trọng, nó liền tìm đủ mọi cách để ăn thua đủ với tôi.

Tôi đọc được trong ánh mắt nó sự tức giận, và muốn trả thù. Tôi bắt đầu có hứng thú với thằng bé. Nó càng tỏ ra muốn tranh đấu với tôi, tôi càng muốn tiếp tục trêu đùa và chọc tức nó. Đã lâu rồi, tôi không còn được đùa giỡn với bọn trẻ, nên tôi cảm thấy nhớ chúng. Nay gặp được một thằng nhỏ dở dở ương ương thế này, tôi phải tận dụng mọi khả năng và cơ hội của mình để giáo huấn nó.

Giờ tôi và thằng bé là hai đứa trẻ con đang tranh giành thức ăn, còn hắn là một ông bố độc thân đang ngồi ăn với hai đứa con của mình. Tôi biết nếu tôi mà là một cô gái khác, họ tuyệt đối không hành động giống như tôi. Họ sẽ ăn uống nhỏ nhẹ, sẽ cắn răng chịu đựng tính cách ương bướng và láo lếu của thằng bé.

Nhưng tôi không phải là họ, tôi không muốn lấy lòng hắn, cũng không muốn chịu thua thằng bé, hay bỏ qua cho hành động vô phép tắc