_Thân người khẳng khiu của cô sắp bị gió thổi bay rồi. Cô nên nhanh chóng thay quần áo đi thôi.
Tôi quá xấu hổ ! Trong lòng tôi không ngừng gào thét ! Tôi muốn đập đầu vào bờ tường để tự sát. Tại sao họ thích mang tôi ra để làm trò hề cho họ thế ?
Tôi quá tức giận, nên chẳng cần quan tâm đến sở thích ăn mặc của mình là tuyệt đối không mặc váy nữa. Tôi lấy ngay chiếc váy hiệu maxi làm bằng ren trên tay chị giúp việc, sau đó chạy biến vào phòng tắm như một cơn lốc.
_Rầm !
Cánh cửa phòng bị tôi thô lỗ đóng lại. Lột bỏ bộ quần áo ướt ở trên người, tôi mặc chiếc váy hiệu maxi vào người.
Chiếc váy rất vừa với tôi. Mặc váy cho tôi cảm giác cơ thể tôi là một dòng suối, tôi đang uốn lượt và đang trôi đi.
Lần đầu tiên mặc váy nên tôi thấy hơi kì quái và lạ lẫm. Soi mình trong gương, mắt tôi tròn xoe, còn miệng tôi hết há ra rồi lại ngậm vào. Chiếc váy có viền đen ở ngang ngực, có hai dây đeo giống như áo hai giây, có chít eo hình một cái nơ màu đen ở giữa. Vì dáng tôi mảnh khảnh, mặt tôi lại giống như búp bê, nên khi mặc bộ váy maxi có in những bông hoa mềm mại màu tím và màu trắng này, tôi giống hệt như một nữ chúa của biển xanh.
Thay quần áo xong, tôi thập thò trước cửa, mắt tôi ngó ngược ngó xuôi. Sau khi xác định được rằng, họ đã bỏ đi hết, tôi mới dám bước ra khỏi phòng tắm.
Chị giúp việc đang lau sàn nhà. Nghe thấy tiếng động do bàn chân tôi bước trên sàn nhà tạo nên, chị ngẩng mặt lên nhìn tôi.
Nhìn đôi mắt ngơ ngác, và chiếc miệng anh đào há hốc của chị, tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Dưới ánh mắt kinh ngạc và sững sờ của chị, tôi muốn chạy ngay vào phòng tắm, và thay chiếc váy hiệu maxi này ra.
Mái tóc tôi vẫn còn ướt nên nước nhỏ giọt xuống cổ. Chị vội buông cây chổi, chị xông đến nắm lấy tay tôi, chị lôi tôi đến gần bàn trang điểm, chị ấn tôi ngồi xuống ghế.
Một loạt động tác của chị khiến tôi choáng váng. Trong khi tôi vẫn còn chưa hiểu gì, chị liền lấy một cái máy sấy tóc ở trong tủ, chị bắt đầu sấy tóc cho tôi.
Tôi rất biết ơn chị. Mặc dù tôi và chị chỉ vừa mới gặp mặt nhau, và không quen biết nhiều nhưng chị đối xử với tôi thật tốt.
Sau khi sấy tóc khô cho tôi. Tôi tưởng như thế là xong, nào ngờ chị ngắm nghía khuôn mặt tôi thật kĩ, làm tôi càng thêm lúng túng và ngượng ngùng.
Chị vuốt mái tóc tơ màu đen mềm mượt dài đến ngang vai của tôi, chị vừa cười vừa nhìn khuôn mặt tôi trong gương.
_Trông em thật giống như một con búp bê. Để chị chỉnh sửa lại mái tóc cho em.
Tôi vội lắc đầu quầy quậy.
_Không cần đâu chị. Em để tóc dài tự nhiên như thế này là được rồi.
Tôi vừa mới mở miệng nói xong. “Cạch” cánh cửa mở ra. Một chị giúp việc nữa bước vào phòng. Nhìn chị tôi có cảm giác như đang nhìn thấy một cô gái phơi quá nhiều nắng và gió nên nước da của chị mang màu bánh mật, trông chị thật khỏe mạnh.
_Cậu đang làm gì thế ?
_Mình đang định uốn tóc cho cô gái này.
Chị có nước da bánh mật bước lại gần tôi. Ngắm tôi một chút, chị gật đầu.
_Cậu nói đúng. Nếu cô ấy mà uốn tóc sẽ rất đẹp và phù hợp với chiếc váy đang mặc ở trên người.
Hai cô gái người đối người đáp, họ bỏ rơi tôi, họ coi tôi không phải là nhân vật chính mà họ đang nói đến.
Nói là làm, sau khi thảo luận xong, họ lục tìm một máy uốn tóc màu hồng nhạt ở trong tủ đựng đồ. Cắm vào ổ điện, họ bắt đầu uốn tóc cho tôi. Tôi sợ hãi định đứng lên, nhưng chị giúp việc có nước da bánh mật vội giữ lấy hai vai của tôi, chị mỉm cười trấn an tôi.
_Sẽ không lâu đâu, em chịu khó ngồi chờ thêm một lúc nữa.
Tôi nhăn nhó bảo chị.
_Em không muốn uốn tóc, em muốn để tự nhiên.
_Chị biết, nhưng nhiều khi cũng nên thay đổi kiểu tóc cho phù hợp với khuôn mặt và chiếc váy mà em đang mặc.
Bất chấp sự phản đối của tôi, hai chị một tiếp tục công việc cải tạo vóc dáng và vẻ bề ngoài cho tôi, còn người kia nói chuyện và khuyên bảo tôi.
Cuối cùng sau hơn hai mươi phút, tôi đã có một mái tóc bù xù như một con nhím. Khi nhìn thấy hình ảnh mới của mình trong gương, tôi muốn gào thét, mặt tôi méo xệch. Hu hu hu ! Còn đâu hình ảnh của một nữ nhân viên chín chắn và trưởng thành của tôi nữa. Giờ đây tôi đã trở thành một con búp bê đúng nghĩa.
Mỗi lần tôi bối rối, hay gặp vấn đề gì khó giả quyết, tôi lại vò đầu bứt tóc theo thói quen. Chị giúp việc có chiếc miệng anh đào vội giữ tay tôi lại.
_Nếu em động vào tóc bây giờ, em sẽ làm hỏng nếp uống tóc, và sẽ làm cho tóc bị gãy vì vẫn còn chưa hết ma sát do máy uốn tóc tạo nên.
_Không được. Em không chịu mặc chiếc váy kì quái và mang mái tóc tổ quạ này cho mọi người xem đâu. Họ sẽ cười em thối mũi.
Chị giúp việc có nước da bánh mật phì cười khi thấy cử chỉ trẻ con và đáng yêu của tôi.
_Em đừng nói lung tung. Trông em rất xinh xắn, và dễ thương. Em có biết có nhiều cô gái ước mơ có khuôn mặt đẹp như búp bê, và nước da trắng mịn như men sứ của em không hả ?
Tôi lại chẳng thấy may mắn như lời chị nói một chút nào. Tôi chỉ thấy mình gặp xui xẻo và rắc rối vì khuôn mặt giống búp bê thì có.
Còn nhớ khi tôi học đại học, tôi đi xin việc làm thêm, chỉ vì tôi trông quá giống trẻ con nên sau khi nhìn vào hồ sơ xin việc c