và không biết đến ai của thằng bé. Tôi nhất định phải dạy bảo nó, phải làm cho nó hiểu ra rằng trẻ con nên cử xử và hành động cho đúng với tính cách của trẻ con, đừng tưởng nó được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có thì không cần nể mặt ai.
Chiến đấu tranh giành thức ăn với thằng bé một hồi, tôi phải công nhận một điều là thằng bé này dai như đỉa và có sức chịu đựng rất cao. Nó dành hầu như toàn bộ thời gian trên bàn ăn, để tranh giành thức ăn với tôi. Tôi chỉ đùa vui với nó một lúc, sau đó tôi buông đũa đứng lên. Tôi không muốn làm khó thằng bé, cũng không muốn vì tôi nó phải nhịn ăn. Tôi hiểu đứa trẻ nào cũng cần phải có thời gian để dạy dỗ và cần từ từ nói cho nó biết, nó nên làm như thế nào mới là một đứa trẻ ngoan.
_Cô không ăn nữa sao ?
_Tôi no rồi. Anh và thằng bé cứ tiếp tục ăn đi. Tôi đi lên phòng.
_Cô có chắc là mình no rồi không ? Cô không cần phải lo cho thằng bé, lúc nữa nó đói nó lại ăn tiếp.
Tôi le lưỡi và cười với thằng bé.
_Tôi đã no thật rồi. Tôi không phải cố làm cao đâu.
Không muốn nói chuyện lôi thôi với hắn nữa. Tôi đi ra khỏi nhà bếp. Tôi định đi lên phòng, nhưng thấy chán khi phải đối diện với bốn bức tường và xem xim một mình. Tôi chuyển hướng từ đi lên lầu, sang mở cửa phòng khách, sau đó đi ra sân vườn.
Tuy sân vườn của hắn rất nhỏ, nhưng có đủ cây cảnh, hoa lá, có ghế ngồi, có xích đu, và một bể bơi.
Tôi chạy nhanh lại gần chiếc xích đu ở cuối sân vườn. Khom người tôi ngồi xuống, nhún chân, tôi bắt đầu đu dây, cảm giác mình đang bay thật tuyệt. Tôi ngước mắt nhìn lên trời. Từng đám mây trắng đang bay lơ lửng trên nền da trời trong xanh. Có nhiều lúc tôi ước mình có thể bay nhảy giống như một con chim. Tôi muốn đi du lịch khắp thế giới, muốn có thể tìm hiểu văn hóa và ngôn ngữ của những quốc gia khác nhau. Mặc dù tôi biết ước mơ quá xa vời và xa rời thực tiễn này, tôi sẽ không bao giờ thực hiện được, nhưng đã là con người, ai chẳng có ước mơ của riêng mình.
Đu dây chán, tôi đi dạo quanh bể bơi ở sân trước của căn biệt thự. Tôi sinh ra và lớn lên ở một nơi có sông, có núi, có đồng ruộng bao la, và có những cảnh đẹp hiếm có, nên ngay từ khi lên bảy tuổi, tôi đã biết bơi. Với một con bé suốt ngày tắm sông như tôi mà nói, chiếc bể bơi nhỏ xíu này của hắn không là gì cả.
Tôi đứng lặng ngắm nhìn những bông hoa, ngắm nhìn từng chiếc lá, tận hưởng cảm giác mát lạnh do gió thổi qua. Lúc này tôi có cảm giác mình đang ở quê nhà, đang đứng trên núi cao nhìn xuống một hồ nước trong xanh, cây cối tươi mát hiền hòa. Mỗi lần hòa mình vào thiên nhiên, bao nhiêu mệt mỏi và u uất trong tôi đều tan biến.
Tôi dang rộng hai tay sang hai bên, tôi đứng theo tư thế chuẩn bị muốn nhảy xuống bể bơi.
_Cô có thể bỏ bộ mặt tự mãn và buồn cười đấy đi được không ? Trông cô lúc này chẳng khác gì một kẻ không có gì cả, nhưng lại cố tỏ ra mình có mọi thứ và chuẩn bị uốn miệng lưỡi để nói dối.
Không cần phải mở mắt ra, tôi đã biết kẻ mà tôi căm ghét nhất, kẻ mà chiều tối hôm qua túm lấy cổ áo tôi để đánh tôi là ai.
Tên xấu xa ! Đồ độc ác ! Tại sao mới sáng sớm Tên kia lại đến đây làm gì ? Và tại sao vừa mới trông thấy mặt tôi, Tên kia lại dùng miệng lưỡi sắc như dao để rủa tôi ? Có lẽ tôi đã đoán đúng, Tên kia không phải là đàn ông mà là đàn bà. Vì chỉ có đàn bà, mới chanh chua và thù dai như thế ?
Hắn đã lừa tôi, hắn nói rằng em trai hắn không phải là người xấu và không bao giờ chấp vặt. Nhưng nhìn và nghe xem, là kẻ khốn kiếp nào đang đứng ở đây nhìn tôi bằng ánh mắt châm chọc, và dùng giọng nói của một tú bà ở kĩ viện thế này ?
Lúc nãy, tôi vừa mới cãi nhau và gây chiến với thằng bé, nên lúc này lòng tôi đã nguội lạnh, tôi không muốn đấu lý và vênh mồm lên để ăn thua đủ với Tên kia nữa. Tôi mặc kệ Tên kia muốn nói gì thì nói, tôi chỉ mong Tên kia để cho tôi yên.
Tên kia thấy tôi im lặng không trả lời, cũng không thèm nhìn mình đến lấy một cái, Tên kia nổi xung lên.
_Cô bị điếc hay sao thế hả, hay là cô đang chán đời muốn tự sát ?
Tôi căm tức quay lại nhìn Tên kia. Sau khi tặng cho Tên kia một ánh mắt có thể găm hơn 5,000 lỗ trên người Tên kia, tôi mới tiếp tục nhìn về phía trước.
Tên kia bị hành động vô phép và không tôn trọng mình của tôi chọc cho nổi điên. Tên kia đi lại gần chỗ tôi đứng. Trong khi tôi chưa kịp kêu lên một tiếng nào, hay đá cho Tên kia vài cú, Tên kia đẩy tôi ngã xuống bể bơi.
Khi ngã xuống nước việc làm đầu tiên của tôi là vùng vẫy, nhưng tôi muốn trả đũa Tên kia. Nếu tôi mà không dọa cho Tên kia sợ chết khiếp, hay không thể kéo Tên kia xuống nước, tôi sẽ không cam lòng.
Tôi nín thở, sau đó để cho cơ thể mình chìm dần xuống đáy bể bơi, tay chân tôi quẫy đạp như một kẻ không hề biết bơi. Tôi dự định nếu Tên kia không nhảy xuống cứu tôi, tôi sẽ ngoi lên mặt nước sau đó sẽ tự bơi lên bờ. Tôi sẽ coi như số tôi xui xẻo khi vớ phải một tên thấy chết mà không cứu như Tên kia và kể từ nay tôi sẽ không thèm nhìn mặt Tên kia nữa.
Còn nếu Tên kia nhảy xuống cứu tôi. Tôi sẽ bơi lên bờ cho thật lẹ, sau đó đứng ở trên bờ để cười đểu Tên kia. Đã có chủ ý ở trong đầu, tôi c