ủa tôi, không người chủ nào dám tin là tôi đang học đại học và tôi đã đủ tuổi để trở thành một công dân, họ luôn cho rằng tôi khai man tuổi để đi làm, hậu quả là tôi phải trả lời vô số câu hỏi của họ, phải cho họ xem CMND, và thẻ sinh viên của mình, họ mới tin tưởng tôi.
Nhắc lại thời gian ấy, đến giờ tôi vẫn còn bực mình và tức giận.
Hai chị giúp việc đẩy tôi ra khỏi phòng.
_Em mau xuống dưới nhà dưới đi, ông chủ đang chờ em ở dưới đấy.
Tôi cố bám chặt lấy cánh cửa phòng.
_Em không đi. Em chỉ đi khi em thay bỏ chiếc váy này ra khỏi người, và lấy lại mái tóc suôn thẳng của mình.
_Em đừng ương bướng nữa. Em mặc chiếc váy này rất đẹp, rất phù hợp với mái tóc uốn ở trên đầu.
_Không ! Em phải thay ra ! Hai chị mau tránh ra để em đi thay quần áo !
Cảnh hai người đẩy tôi ra khỏi phòng, còn một người cố sống cố chết để xông vào phòng là tôi đây đã tạo nên những âm thanh, và những cuộc hội thoại và đối đáp có một không hai.
Thêm một lần nữa, hắn và Tên kia, thêm cả thằng bé lại đi lên lầu.
_Cô quậy đã đủ chưa hả ? Nếu đủ rồi còn không mau đi xuống !
Tôi quay lại nhìn hắn, mắt tôi căm tức nhìn hắn, tôi muốn băm hắn thành hàng trăm hàng nghìn mảnh. Sao lúc nào hắn cũng dám nói với tôi bằng giọng của một bề trên dành cho một kẻ bề dưới như tôi.
Tôi không biết hình ảnh của tôi lúc này trông như thế nào, nhưng sau khi nhìn vào ánh mắt sững sờ và khuôn mặt ngơ ngẩn của hắn khi tôi quay lại nhìn hắn.
Tôi hốt hoảng vội đi giật lùi, mặt tôi phút chốc đỏ bừng như than hồng. Xong rồi ! Hắn đã nhìn thấy tôi mặc váy, còn mái tóc uốn quăn nữa chứ ? Hu hu hu ! Tôi muốn độn thổ, muốn chui xuống đật, muốn biến mất. Có ai cứu tôi không ? Tôi không muốn làm trò hề cho họ.
Lợi dụng sự lơ đãng của tôi, hai chị giúp việc liền đẩy tôi tiến về phía trước. Sức mạnh của họ đã khiến một con bé con mảnh khảnh như tôi lao đi với tốc độ của tên bắn. Tôi muốn khóc thét. Tại sao họ luôn dùng bạo lực để đối xử với tôi thế này ?
Hắn nhanh tay ôm lấy tôi vào lòng. Tôi bất chấp tất cả mọi người đang có mặt ở đây, tôi túm lấy cổ áo của hắn, tôi hét ầm lên.
_Tôi muốn đi về nhà ! Anh có nghe tôi nói gì không hả ? Tôi muốn đi về nhà ngay lập tức, tôi không còn muốn ở đây nữa.
Nếu trên đời này có một kẻ vô ơn, và không biết điều thì người đó chính là tôi.
Hắn nhìn thẳng vào mặt tôi, mặt hắn xa xầm xuống, đôi mặt lạnh lẽo của hắn xuyên thấu tôi.
_Tốt nhất là cô đừng quậy phá thêm nữa, nếu không dù có phải dùng roi để đánh vào mông cô, tôi cũng không buông tha cho cô.
Mặt tôi đỏ rực như dung nham, tôi nghĩ mọi người trong gia đình này có thể tiết kiệm ga bằng cách dùng chính nhiệt độ trong cơ thể tôi để nướng chín đồ ăn.
Đồ xấu xa ! Đồ ngu ngốc ! Sao hắn dám làm bẽ mặt tôi với mọi người xung quanh thế này ? Tôi muốn giết hắn, đánh hắn, vả vào miệng hắn, dùng băng dính dán chặt vào miệng hắn để hắn không bao giờ nói được nữa.
Những tiếng cười khúc khích nổi lên. Tôi nghe được tiếng “hừ” lạnh của Tên kia, và nhìn thấy được ánh mắt xem thường của thằng bé, hình như thằng bé đã thực sự coi tôi là một bà cô điên.
Lúc này, tôi mới ý thức được hành động vô duyên của mình. Tôi đang đứng sát vào người hắn, chân tôi kiễng lên, hai tay tôi nắm chặt lấy cổ áo hắn. Tôi sợ hãi vội buông cổ áo của hắn ra, tôi đi giật lùi từng bước, tôi cười gượng gạo bảo hắn.
_Anh…anh đừng nóng. Tôi…tôi không có ý gì đâu. Tôi chỉ bị kích động nhất thời nên mới hành động một cách bộc phát thôi. Chắc anh cũng không trách tôi chứ đúng không ?
Ánh mắt hắn nhìn theo từng bước chân của tôi, mặt hắn ngày càng trầm xuống.
_Đừng đi nữa, cô sắp ngã xuống cầu thang rồi.
_Anh…anh nói gì ?
Tôi tưởng hắn chuẩn bị đánh mình, nên chới với ngã ngửa về phía sau.
Hắn và Tên kia chạy nhanh về phía tôi, cả hai đang cố gắng nắm lấy tay tôi.
Tôi hét lên thất thanh, nỗi sợ hãi tràn ngập trong tâm trí, bóng đen bủa vây lấy tôi, tôi tưởng rằng mình sắp chết.
Cầu thang nhà hắn có tất cả hơn hai mươi bậc. Nếu tôi lăn hết từng ngần ấy vòng, tôi không bị trấn thương sọ não, bị bong gân, bị gãy xương, cũng bị trấn thương nhẹ.
Hắn là người đứng gần tôi nhất, nên nhanh chóng ôm lấy tôi vào lòng. Tôi và hắn lăn từ trên đỉnh cầu thang xuống đến sàn nhà dưới tầng lầu.
Tôi không hiểu tại sao bản thân tôi lại hay gặp tai nạn như thế ? Tại sao kể từ lúc gặp hắn, tôi không có lúc nào được sống bình yên ? Phải chăng hắn là sao chổi của đời tôi, nên hắn hại tôi ra nông nỗi này ?
Tôi nằm đè lên người hắn. Tuy bị ngã từ trên cao xuống, và lăn hơn hai chục vòng nhưng tôi không thấy đau đớn lắm, có thể hắn đã đỡ và che chắn cho tôi, nên tôi mới tránh được những cú va đập không đáng có.
Hắn nằm im như chết, mắt nhắm nghiền.
Mặt tôi trắng bệch, nước mắt tuôn như mưa. Tôi tưởng hắn đã chết, nên trái tim tôi đau đớn như có ai đó đang giày xéo và giẵm nát. Suy nghĩ trong tôi hỗn loạn. Tôi không biết khi một người nào đó vĩnh viễn mất đi người thân yêu nhất của mình sẽ có cảm giác như thế nào ?
Còn tôi, tôi bỗng thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ, thậm chí có cho tôi hết tất cả tiền bạc, và châu báu t