g của một người đàn ông.
“Thù này tôi nhất định sẽ đòi Lãnh Thiên Dục trả lại”. Vẻ mặt giáo phụ Nhân Cách đầy tàn độc khiến người khác phải sợ hãi. Ngay sau đó, ông ta nói thêm: “cô Thượng Quan Tuyền kia anh hãy chú ý kỹ, Niếp Ngân nói vì cô ta mất trí nhớ nên sẽ bỏ nhiệm vụ đấy, cái tên Niếp Ngân đó tôi cũng sẽ xử lý sau”.
“Ông muốn diệt trừ Niếp Ngân? Vậy nghĩa là ông sẽ đối đầu với tất cả sát thủ của tổ chức BABY-M!”. Điện thoại truyền đến lời nhắc nhở của người đàn ông.
“Chỉ cần Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân chết thì cả hai tổ chức đều như rắn mất đầu. Tôi không tin dựa vào uy tín của tôi mà lại không ổn định được hai tổ chức đó. Hơn nữa còn có anh làm trợ thủ đắc lực của tôi nữa, không phải sao? Haha…”. Giáo phụ Nhân Cách cất tiếng cười lạnh.
Điện thoại cũng vang lên tiếng cười lạnh của người đàn ông ở đầu bên kia, nhưng tiếng cười này lại đầy ý tứ sâu xa…
Chương 205
HỒI 12 – CHƯƠNG 8: TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT TỤ HỌP Ở LÃNH GIA (1)
Biệt thự Lãnh gia dường như đã lâu lắm rồi chưa được náo nhiệt như thế này. Trời vừa sáng tinh mơ, những giọt sương vẫn còn đọng lại trên những đóa hoa tử vi, những tia nắng sớm dường như đã nhảy nhót khắp nơi.
Tất cả người làm trong biệt thự đều hết sức bận rộn. Mặt kính thủy tinh óng ánh tản ra những tia sáng lấp lánh, những chai rượu đỏ được vận chuyển từ Pháp tới mang theo sự lãng mạn nồng ấm của Provence…
Hôm nay là ngày tứ đại tài phiệt tụ họp, đây là một sự kiện hàng năm của bốn người bạn thân. Dù hôm nay có hội nghị, cuộc họp quan trọng nào đi nữa, hợp tác thương nghiệp giá trị đến mấy thì mỗi người dù ở đâu trên thế giới cũng sẽ tụ họp ngồi lại với nhau.
Tất cả mọi người đều hết sức khẩn trương và bận rộn, chỉ có một người rảnh rỗi, đó chính là Thượng Quan Tuyền. Lúc này cô đang ngồi trên xích đu, nhẹ nhàng đung đưa người theo làn gió. Quần áo trắng bằng lụa mỏng càng tôn lên sự xinh đẹp của cô. cô ngồi giữa biển hoa tử vi tràn ngập sắc tím lại càng thêm mỹ lệ.
Khóe môi ẩn hiện nụ cười, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, cảm nhận sự vui thích trong lòng. cô nghĩ đến duyên phận của nam nữ quả thật là khó nói, từ hai người xa lạ lại quen biết nhau, hiểu nhau rồi yêu mến nhau, gần gũi nhau, chỉ mấy năm tìm hiểu là có thể kết duyên cả đời.
Thượng Quan Tuyền biết bản thân không thể xem nhẹ cảm giác yêu say đắm và ỷ lại đối với Lãnh Thiên Dục. Dù ở bên ngoài hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, nghiêm khắc đến thế nào, thì hắn luôn bao dung và yêu thương cô. Đúng, mỗi khi nhìn vào ánh mắt dịu dàng, yêu thương của Lãnh Thiên Dục, cô cảm thấy trái tim đầy ấm áp…
“Tuyền…”.
đang nghĩ ngợi thì giọng nói trầm thấp của Lãnh Thiên Dục vang lên. Sau đó, bóng người cao lớn dường như che khuất ánh mặt trời, dịu dàng nhìn Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông đang lại gần mình, ý cười trong mắt ngày càng rõ nét.
“Dục, mọi chuyện đã chuẩn bị xong chưa?”. cô mỉm cười, để hắn ôm mình vào lòng, hai người cùng ngồi trên chiếc xích đu.
Dáng người cao lớn cùng thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp, xung quanh là biển hoa tử vi lãng mạn tạo thành một khung cảnh cực kì đẹp.
“Dì Trần làm việc thì anh rất yên tâm, chỉ là…”. Ánh mắt Lãnh Thiên Dục đầy yêu chiều, khẽ vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của cô, hắn cất giọng đầy thân thiết: “Chỉ là anh không muốn em mệt mỏi quá, lại quên mất tổ chức buổi tụ họp ở đây lại ảnh hưởng đến chuyện nghỉ ngơi của em, anh sợ em mệt”.
Giọng nói đầy dịu dàng, tình cảm và áy náy.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng cười, dựa đầu vào vai hắn: “không đâu, anh quan tâm đến em thế, sao em lại mệt được. Ngược lại, giờ em là người nhàn rỗi nhất trong biệt thự, dì Trần cứ dặn em không được làm cái này, không được động vào cái kia…”.
Lãnh Thiên Dục yêu chiều vuốt nhẹ lên mũi cô, ánh mắt đầy tình cảm: “cô bé ngốc, giờ việc quan trọng nhất của em là không cần làm gì cả, chỉ cần bình an sinh con của hai chúng ta là được rồi! Giờ em có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
nói xong, bàn tay to lớn của hắn bao phủ lên bụng cô. Bàn tay này là bàn tay che mưa gọi gió, quyết định số phận của con người, vậy mà lại chưa từng cẩn thận và dịu dàng như vậy.
Thượng Quan Tuyền mỉm cười đầy hạnh phúc, cô cũng đặt tay lên tay hắn, nhẹ giọng nói: “không, nhưng thỉnh thoảng em lại thấy rất khó chịu, muốn nôn nhưng lại không nôn được…”.
Lãnh Thiên Dục nở nụ cười ấm áp: “Đây là phản ứng bình thường khi có thai thôi, em chịu khó một chút. Nếu muốn ăn gì cứ nói với anh hay dì Trần nhé, biết chưa?”
Thượng Quan Tuyền dịu dàng gật đầu, nhìn vẻ mặt đầy khẩn trương của hắn, trong lòng cô cực kì hạnh phúc. cô cảm thán một tiếng: “Dục, anh có thấy đây là chuyện rất kì lạ không? Con sẽ có khuôn mặt giống anh, tính cách cũng giống anh nữa…”.
Lãnh Thiên Dục dịu dàng lắng nghe câu nói đầy tính trẻ con của Thượng Quan Tuyền, sau đó khuôn mặt tuấn tú của hắn vùi vào tóc cô, hít sâu mùi hương thơm ngát của cô rồi lên tiếng: “Tuyền, cám ơn em đã khiến anh được làm cha…”.
hắn vốn có thói quen làm việc một mình, chưa bao giờ nghĩ rằng một người có trái tim sắt đá như mình