lại bị một cô gái “trói chặt”. Nhưng hắn muốn để cô mang thai con của hắn, hắn yêu cô, điều này hắn hoàn toàn khẳng định. hắn cũng có thể cảm nhận được rằng cô cũng yêu hắn, chỉ là lần này hắn sẽ không ép cô phải nói ra nữa, hắn muốn để cô chủ động…
Còn cô thì biết rằng cả đời mình đã rơi vào “tay giặc” rồi…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền dần đỏ ửng lên, áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn, lần đầu tiên cô có cảm giác an toàn.
Đúng lúc hai người đang nồng tình mật ý thì dì Trần lại phá vỡ sự yên lặng…
“Đại thiếu gia, à…”. Khi bà thấy hai người đang thân thiết như vậy thì trong lòng rất vui, bà cười nói: “Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, nhị thiếu gia và Bùi tiểu thư đã về rồi”.
Từ sau khi biết Thượng Quan Tuyền mang thai, dì Trần và người làm trong biệt thự Lãnh gia đều sửa lại miệng. Bọn họ đã làm ở đây nhiều năm nhưng chưa từng thấy đại thiếu gia đưa về một người phụ nữ, quan trọng hơn là cô gái này lại đang mang thai con của đại thiếu gia. Là người nhạy bén, sao bọn họ lại có thể không phát hiện ra sự thay đổi kì lạ này chứ? Vì vậy tất cả mọi người đều nhất trí sửa lại miệng, gọi cô là đại thiếu phu nhân.
Nhưng bọn họ vẫn không hiểu tại sao đến giờ đại thiếu gia vẫn không tổ chức hôn lễ.
Thượng Quan Tuyền rõ ràng là không thích cách xưng hô này, nghe dì Trần gọi mình như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên, vội đứng lên nói lảng sang chuyện khác: “Dì Trần, Vận Nhi đã đến rồi, vết thương của cậu ấy đã khỏi chưa?”
Nhớ lại ngày hôm đó cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi, rõ ràng tên kia muốn lấy mạng cô nhưng không ngờ Vận Nhi lại đỡ thay cho cô, cảm giác này khiến cô rất áy náy.
Lãnh Thiên Dục chậm rãi đứng lên, nắm chặt vai cô rồi lên tiếng an ủi…
“Vận Nhi có Thiên Hi quan tâm, nhất định là khỏe lại từ lâu rồi. Em cứ yên tâm đi! đi thôi, chúng ta đi thăm cô ấy!”
Thượng Quan Tuyền nở nụ cười vui vẻ, nắm tay Lãnh Thiên Dục đi ra khỏi vườn hoa tử vi.
HỒI 12 – CHƯƠNG 8: TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT TỤ HỌP Ở LÃNH GIA (2)
Khi thấy Bùi Vận Nhi hoàn toàn khỏe mạnh đứng trước mặt mình, Thượng Quan Tuyền rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vận Nhi, tớ lo cho cậu lắm đấy… May mà còn có anh Thiên Hi”. Từ tận đáy lòng, cô rất cảm ơn Lãnh Thiên Hi đã lo lắng và chăm sóc cho người bạn thân của mình. cô còn cố ra vẻ đang oán trách
“Nhưng mà Vận Nhi này, cậu chẳng giống bạn tốt gì cả, vết thương đã lành mà chẳng nói gì cho tớ biết, làm tớ lo cho cậu lắm đấy”.
Bùi Vận Nhi xấu hổ, vừa định nói gì đó thì Lãnh Thiên Hi bước lên, cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Vận Nhi rồi cười nói: “Tiểu Tuyền, đừng trách Vận Nhi nữa, cô bé này ngày nào cũng nhắc đến em nhưng anh là bác sĩ nên không cho phép cô ấy đi ra ngoài lung tung!”
“Anh… hai người…”.
Thượng Quan Tuyền không khó để nhìn ra tình cảm ái muội giữa hai người, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không ngờ rằng chỉ mới mấy ngày không gặp mà quan hệ của hai người này đã tiến triển như vậy…
Xem ra mấy ngày vừa rồi nhất định xảy ra rất nhiều chuyện hay rồi, đợi lúc nào phải “nghiêm hình bức cung” Vận Nhi mới được!
Lãnh Thiên Dục thấy hai người như vậy thì không hề thấy kì quái, lên tiếng nói với em trai, trong lời nói hàm chứa lời chúc mừng.
“Đối xử với cô ấy cho tốt vào!”
“Tuân lệnh”. Lãnh Thiên Hi đầy vui mừng đáp lại. Sau đó, ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn Bùi Vận Nhi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng đỏ ửng lên.
Đúng lúc này…
“Đại thiếu gia, người làm vừa báo Hoàng Phủ tiên sinh, Cung tiên sinh và Lăng tiên sinh đã đến rồi”. Dì Trần vội vàng chạy vào phòng khách rồi nói.
Lãnh Thiên Dục nhìn đồng hồ trên tay, gương mặt cương nghị hiện rõ nét dịu nhẹ, trong mắt ánh lên ý cười…
“không ngờ mấy tên này lại đến sớm thế!”
“Xem ra Lãnh gia lại được phen náo nhiệt rồi!”. Lãnh Thiên Hi cười nói.
không bao lâu sau, cánh cổng biệt thự Lãnh gia từ từ mở ra…
một đoàn xe limousine cực kì phong cách chạy thẳng vào biệt thự Lãnh gia, ở giữa hàng xe là ba chiếc xe cực kì nổi bật.
Chiếc xe Bentley đẳng cấp dưới ánh mắt trời lại càng thêm lấp lánh. Chiếc xe này cũng giống như chiếc Bugatti Veyron của Lãnh Thiên Dục, đều là hàng hiếm, có màu hồng ruby, viền xe được đính kim cương lộ rõ sự xa hoa. Những chiếc xe này là của Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lăng Thiếu Đường, trên thế giới không có chiếc thứ ba.
Còn xe của Cung Quý Dương thì cực kì bắt mắt. Anh ta vốn là người thích tân tiến lại máy móc, tất nhiên sẽ rất kì công sửa sang cho xế hộp của mình. Chiếc xe cực kì nổi bật, đến nỗi có thể khiến những bậc tài năng trong giới thiết kế xe phải xấu hổ, ở phía trên còn đính một lá cờ thương hiệu của riêng anh ta.
Những chiếc xe khác đều đi theo để bảo vệ, cả phía trước và phía sau.
Đoàn xe hùng dũng tiến vào biệt thự, vào đến chỗ đỗ xe thì dừng lại.
Lãnh Thiên Dục nắm tay Thượng Quan Tuyền đứng ở một bên, đôi môi mỏng vốn lạnh lùng giờ lại đang nở nụ cười thản nhiên.
“Thiên Dục, người bạn yêu quý nhất của tôi…”.
Cung Quý Dương đi đầu, hai cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy Lãnh Thiên Dục. Sau đó anh ta nhìn Thượng Quan Tuyền, vừa định giơ tay ôm cô thì bị ánh mắt hu