ng dữ của Lãnh Thiên Dục chiếu thẳng đến…
Cung Quý Dương ra vẻ bất đắc dĩ, nhún vai cười, vượt qua Thượng Quan Tuyền rồi lại giơ tay ôm Lãnh Thiên Hi ở bên cạnh…
“Tiểu tử, lâu rồi không gặp, không ngờ cậu cũng có phúc đấy nhỉ, hiểu biết hơn ông anh trai chẳng khác gì khúc gỗ kia rồi!”. Anh ta hứng khởi lên tiếng.
Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ lắc đầu, cứ lúc nào gặp mặt cũng thấy cái bản mặt cười cợt của tên đó, dường như trên đời này chẳng có việc gì khiến cậu ta để tâm cả.
“Cung Quý Dương, dạo này cậu vô vị quá đấy, chẳng trách cô gái kia không chịu nổi”.
Hoàng Phủ Ngạn Tước tiến lên một bước, vỗ vai Cung Quý Dương rồi cất giọng chế nhạo.
Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh, không nói gì, chỉ mỉm cười.
Thượng Quan Tuyền tò mò nhìn đám người trước mặt, trong đầu dường như hiện lên một điều gì đó nhưng cũng nhanh chóng biến mất, không hề để lại chút dấu vết nào.
Kỳ Hinh bước lên, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng nở nụ cười ấm áp, cô nhẹ nhàng cầm tay Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng nói: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, thì ra cô là Thượng Quan Tuyền…”.
nói xong, cô lại nhìn Lãnh Thiên Dục, nở nụ cười đầy bí hiểm rồi nói với Thượng Quan Tuyền: “Xem ra ước nguyện của cô ở La Mã đã thành hiện thực rồi”.
Mấy câu nói của Kỳ Hinh khiến Thượng Quan Tuyền thấy rất mờ mịt. cô mơ màng nhìn Kỳ Hinh, tuy cô gái này nhìn hơi quen nhưng cô vẫn không nhớ ra nổi, chẳng lẽ trước kia hai người quen nhau sao?
“Ôi… khổ thân cô bé quá, cô thật sự không nhớ ra tôi là ai à? Mau nhìn kỹ đi nào, có thấy quen không?”. Cung Quý Dương bày ra vẻ mặt khoa trương hỏi Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền nhìn vào đôi mắt tà mị của anh ta, dường như nhớ lại điều gì đó…
thật lâu sau, Thượng Quan Tuyền nhíu mày, mờ mịt lắc đầu.
Lãnh Thiên Dục thấy bộ dạng khó xử của Thượng Quan Tuyền, dịu dàng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô rồi lên tiếng: “Tuyền, không nhớ ra thì đừng cố ép bản thân nữa, đừng làm khổ chính mình”. Rồi hắn lập tức liếc mắt nhìn đám người Lăng Thiếu Đường…
“Mau vào trong đi, rượu ngon từ Pháp mới được chuyển về đó, chúng ta cùng uống vài chén”.
Nhìn cánh tay rắn chắc của Lãnh Thiên Dục đặt bên eo Thượng Quan Tuyền, ba người kia vốn kinh ngạc nhưng sau đó lập tức mỉm cười. Bọn họ chơi với nhau từ nhỏ nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, xem ra người lạnh lùng như Lãnh Thiên Dục thật sự rất yêu thương cô gái này.
HỒI 12 – CHƯƠNG 8: TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT TỤ HỌP Ở LÃNH GIA (3)
Vì là buổi tụ họp của những người bạn thân nên bình thường bốn người luôn mặc vest, đi giày da, thì hôm nay lại ăn mặc rất thoải mái. Ngay cả Lãnh Thiên Dục cũng không mặc đồ vest, bộ đồ bình thường hắn mặc trên người lại càng tôn lên khí chất anh tuấn, sự lạnh lẽo vốn có cũng không còn.
trên bàn ăn trong vườn hoa của biệt thự Lãnh gia bày rất nhiều món ăn mĩ vị. Chiếc khăn trải bàn màu trắng kết hợp cùng sắc tím của hoa tử vi xung quanh tạo ra một bầu không khí thanh nhã, mùi rượu nồng đậm thoang thoảng khắp mọi nơi…
Hoàng Phủ Ngạn Tước tao nhã lắc lắc ly rượu trong tay, đôi mắt đẹp lóe lên ý cười. Anh ta cực kì giống một bậc vương tử bước ra từ thế giới cổ tích. Hoàng Phủ Ngạn Tước nhìn Lãnh Thiên Dục, cố ý bày ra vẻ khó hiểu hỏi:
– Thiên Dục, tớ thấy hình như biệt thự Lãnh gia có gì khác khác ý. Nhưng rốt cuộc là khác ở chỗ nào nhỉ… thật kì lạ… Đúng rồi, Thiếu Đường, cậu nói thử xem?
Lăng Thiếu Đường cũng rất phối hợp với Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh ta đặt ly rượu trong tay xuống, khuôn mặt điển trai thoáng qua sự chế nhạo. Anh ta ra vẻ đồng ý gật gật đầu, nhìn Lãnh Thiên Dục rồi nói:
– Đúng thế, Thiên Dục, sao tự dưng tính tình của cậu thay đổi thế? Trước đây tớ làm gì thấy có cả vườn hoa tử vi thế này đâu.
Kỳ Hinh ngồi bên cạnh Lăng Thiếu Đường, nhìn ông xã đang trêu chọc bạn, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô là nụ cười tươi rạng rỡ. cô biết sau khi mấy người này bàn chuyện công việc xong là sẽ quay ra trêu chọc nhau.
Khi thấy Thượng Quan Tuyền và Bùi Vận Nhi dùng ánh mắt hết sức kì quái nhìn năm người đàn ông, cô bật cười, dịu dàng lên tiếng:
– Tiểu Tuyền, Vận Nhi, hai người không cần phải ngạc nhiên thế đâu. Mấy người này chỉ cần tụ tập với nhau thì không chuyện gì là không thể xảy ra. Người ngoài không biết đều tò mò muốn tham dự buổi tụ họp, nhưng chẳng ai biết tất cả đều bị mấy người này lừa cả.
Thượng Quan Tuyền và Bùi Vận Nhi nhìn nhau, nhất là Thượng Quan Tuyền, cô mở to đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn mấy người đàn ông trước mặt.
Lãnh Thiên Dục ngồi bên cạnh vẫn không hề thay đổi sắc mặt. hắn cũng biết chỉ cần tụ tập với nhau thì chỉ có vài phút là nói chuyện công việc, còn lại là nói chuyện phiếm và trêu chọc lẫn nhau… Đây là tình bạn đặc biệt thân thiết của bọn họ.
hắn nhếch môi cười, nói: “Mấy người các cậu mồm mép vừa thôi, đừng dọa đến Tuyền”.
Chỉ một câu nói ngắn gọn đã nói rõ sự thương yêu của hắn với Thượng Quan Tuyền.
Lãnh Thiên Dục vừa nói xong, Lãnh Thiên Hi liền cười trộm. Xem ra tình yêu khiến đầu óc anh trai anh có vấn đề gì, chẳng lẽ anh ấy không biết câu nói vừa rồi lại càng khơi lên hứng thú của ba người kia hay sao?
Quả nhiê
