ịnh giấu diếm, hắn vòng tay ôm chặt lấy Thượng Quan Tuyền, trong giọng nói lạnh nhạt lộ rõ sự kiêu ngạo và bá đạo độc chiếm: “Đúng, Tuyền đã mang thai con của tớ”.
– Dục….
Thượng Quan Tuyền không ngờ ở trước mặt bao nhiêu người thế này mà Lãnh Thiên Dục lại tỉnh bơ nói như vậy, cô lại càng thêm xấu hổ. cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực Lãnh Thiên Dục, hành động cực kì trẻ con và đáng yêu.
– Sợ gì chứ, em là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục anh, điều này mọi người đều biết cả. Em mang thai con của anh cũng là chuyện bình thường! – Lãnh Thiên Dục tuyên bố bên tai cô, giọng nói bá đạo tràn ngập sự yêu thương.
– Dục… – Thượng Quan Tuyền nhìn vào mắt hắn, trái tim như dâng đầy hạnh phúc.
Kỳ Hinh thấy tình cảm của hai người thân thiết như vậy thì rất vui mừng. không ngờ một Lãnh Thiên Dục lạnh lùng như vậy cũng có ngày bị một cô gái “trói chặt”. cô cố ý trêu chọc:
– không cần nghĩ cũng có thể đoán được, Thiên Dục nhất định là hết đe dọa rồi lại uy hiếp Tiểu Tuyền rồi. Điểm này giống hệt Thiếu Đường. Cho nên, Quý Dương và Ngạn Tước à, hai người đừng bắt chước bọn họ. Nhất là Thiên Hi đó, không được học theo anh trai cậu đâu… sẽ hù dọa đến cô bạn gái nhỏ của cậu đấy.
Bùi Vận Nhi đỏ mặt, ngước mắt lên nhìn, không ngờ lại nhìn ngay vào đôi mắt đầy dịu dàng của Thiên Hi, trái tim cô như đang nhảy múa, vội vàng cúi đầu xuống.
Lãnh Thiên Hi bật cười, không nói gì thêm, chỉ nắm chặt lấy tay Bùi Vận Nhi, ánh mắt đầy hạnh phúc.
Lăng Thiếu Đường cũng nắm tay Kỳ Hinh, cất giọng đầy trìu mến: “Hinh nhi, em đúng là cô bé ngốc. Anh và Thiên Dục làm vậy chẳng qua là vì sợ người mình yêu sẽ rời khỏi mình nên mới nghĩ ra mọi cách như vậy. Vậy nên đây không phải chuyện xấu gì, biết chưa?”
Kỳ Hinh cười tươi, giơ tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú của Lăng Thiếu Đường, gắt giọng: “đã hiểu, đã hiểu, anh nói gì cũng đúng hết, được chưa? Em thấy bốn người chơi với nhau lâu như vậy, tính tình cũng giống nhau cả rồi”.
– Này, bốn người gì chứ, đừng vơ đũa cả nắm thế, nhất định cứ phải gộp tôi vào chung với mấy người này à? – Cung Quý Dương bất mãn kháng nghị.
– Sao cậu lại phải thất vọng thế? không ngờ đấy – Lãnh Thiên Dục uống một hớp rượu rồi bâng quơ lên tiếng.
– Tớ nói này Quý Dương, cậu cũng chậm chạp quá đấy. đã gặp lại Tử Tranh bao lâu rồi mà đến giờ chẳng nên trò trống gì, đây không phải phong cách của cậu – Lăng Thiếu Đường trêu chọc Cung Quý Dương, trong giọng nói không khó để nhận ra sự thân thiết.
Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng gật đầu nói: “Quý Dương, hiện giờ cậu với cô gái kia phát triển thế nào rồi?”. Dù gì cũng là bạn bè, nên quan tâm nhau một chút.
Thấy mọi người chuyển chủ đề sang Sầm Tử Tranh, vẻ mặt Cung Quý Dương dần nặng nề. Anh ta dựa người vào ghế, lạnh nhạt nói một câu: “Ôi, ngày nào chẳng đi theo cô ấy”.
– đi theo? – Cả mấy người đồng thanh kêu lên.
Những lời này từ trong miệng Cung Quý Dương nói ra quả thật khiến người khác phải kinh ngạc. Bốn người bọn họ có thể làm bạn bè thân thiết vì tính cách cũng tương đối giống nhau. Với những thứ mà họ muốn có được thì tuyệt đối sẽ không buông tay.
Vậy mà hôm nay Cung Quý Dương lại nói vậy, thật khiến mọi người quá sốc rồi.
– Cậu đâu phải người thế chứ, có thể nói là toàn bộ những khu vui chơi có tiếng trên thế giới đều nằm trong tay cậu. Đáng tiếc là bây giờ cô gái Tử Tranh của cậu chẳng còn yêu thương nhung nhớ gì nữa, cậu đúng là có tính nhẫn nại thật đấy – Lăng Thiếu Đường lên tiếng.
– Với người phụ nữ mình yêu đương nhiên là phải kiên nhẫn rồi, Tử Tranh phải khác những người khác chứ! – Vẻ mặt Cung Quý Dương cực kì nghiêm túc, giọng nói cũng hàm chứa sự chân thành.
Lát sau, khuôn mặt anh tuấn của Cung Quý Dương khôi phục lại dáng vẻ cà lơ cà phất thường ngày. Anh ta liếc nhìn Lãnh Thiên Dục một cái rồi thoải mái vươn vai duỗi cái lưng mỏi…
– Ôi, càng nghĩ càng thấy đau lòng, càng nói lại càng thấy buồn. Thiên Dục, mấy hôm nay tớ tình nguyện làm ‘chân sai vặt’ cho cậu, cho tớ an dưỡng ở biệt thự Lãnh gia mấy ngày đi.
– An dưỡng? – Lãnh Thiên Dục nhíu mày, nhàn nhã đặt ly rượu trong tay xuống, nói tiếp – Đây là nhà tớ, không phải trại an dưỡng. Cậu thử hỏi mấy người kia xem có ai có hứng thú với cậu không đi!”
An dưỡng? Cái tên này muốn nghỉ ngơi dưỡng thần thật mới lạ ấy. Cái người chỉ sợ thiên hạ không loạn nhất định là thấy đang chán, muốn quấy rối rồi. hắn quả thật rất bội phục đống tinh lực chẳng bao giờ dùng hết của Cung Quý Dương.
———–
HỒI 12 – CHƯƠNG 8: TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT TỤ HỌP Ở LÃNH GIA (6)
– Này, Thiên Dục, cậu đừng tuyệt tình thế chứ. hiện giờ tớ đang trong tình trạng yếu đuối, là một người bạn, đáng ra cậu phải an ủi động viên tớ chứ?
Cung Quý Dương lại bày ra vẻ đáng thương, tội nghiệp, thậm chí còn dựa đầu vào vai Lãnh Thiên Dục.
– Mau lượn ngay ra chỗ khác!
Giọng nói lạnh lùng vang lên, Lãnh Thiên Dục không hề nể tình, nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước: “Ngạn Tước, mau kéo con bạch tuộc này khỏi người tớ đi”.
Hoàng Phủ Ngạn Tước lập tức giơ hai tay lên đầu hàng…
– Tớ không dám chọc vào tên đó đâu. Lần trước cậu ta ở biệt thự của tớ k