ên Hi xử lý vết thương cho cô, anh tự cởi áo cô ra cũng là chuyện bình thường, nhưng hôm nay cô lại cảm thấy rất kì lạ.
– Vận Nhi, ở lại đây, được không? – Lãnh Thiên Hi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên rồi cất giọng hỏi.
– Ở lại đây? – Bùi Vận Nhi nhìn Lãnh Thiên Hi, không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của anh, đôi mắt to tròn đầy mờ mịt.
– Đúng, ở đây, ở bên cạnh anh! – Lãnh Thiên Hi lên tiếng, đôi mắt thâm thúy lóe lên tia sáng rạng rỡ.
Bùi Vận Nhi nghe vậy như một chú nai con khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Hi. Sau một lúc lâu cô cũng không biết phải nói gì. cô không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải anh Thiên Hi vừa rồi rất lo lắng cho cô gái kia hay sao? Sao lại bảo cô ở lại bên cạnh anh?
Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Bùi Vận Nhi, Lãnh Thiên Hi khẽ vuốt tóc cô, thở dài nói: “Anh biết tại sao em lại muốn rời đi!”
– Anh biết? – Bùi Vận Nhi thất thanh hỏi.
Lãnh Thiên Hi nhíu mày cười rồi gật đầu, đôi mắt đầy mến yêu nhìn cô…
– Em cho rằng anh thích Laman đúng không?
Bùi Vận Nhi kinh ngạc, khi biết tâm sự trong lòng mình bị anh đoán được, cô lại càng trở nên mất tự nhiên. Nhưng ngay sau đó, hành động của Lãnh Thiên Hi lại càng khiến cô thêm sợ hãi…
Lãnh Thiên Hi cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khêu gợi đầy mến yêu hôn lên miệng vết thương của cô, nhẹ nhàng và đầy mờ ám…
– Anh Thiên Hi… – Bùi Vận Nhi thở gấp, chỉ trong nháy mắt, da thịt cô truyền đến cảm giác tê tê như một cơn sóng lớn nhấn chìm cô…
Anh Thiên Hi đang làm gì vậy? Sao hôm nay anh lại nói và hành động kỳ lạ như thế?
– Vận Nhi, em thích anh không? – Lát sau, Lãnh Thiên Hi ngẩng đầu lên, đôi mắt càng thêm thâm thúy, giọng điệu đầy dịu dàng.
– Em… Bùi Vận Nhi run rẩy không nói nên lời, đôi môi anh đào khẽ hé mở như đang mời gọi anh nhấm nháp…
cô không hiểu tại sao anh Thiên Hi lại hỏi như vậy.
– Vận Nhi ngoan, trả lời câu hỏi của anh đi! – Lãnh Thiên Hi mê muội nhìn cô, cúi thấp người hít thở hương thơm trên người cô.
– Ừm! – Bùi Vận Nhi khó xử gật gật đầu, thuận theo tâm tư của bản thân. cô rất muốn nói cho anh biết cô thật sự rất thích anh, ngay từ lần đầu tiên gặp đã thích anh rồi.
Lãnh Thiên Hi hài lòng mỉm cười, nụ cười đầy phóng khoáng. Anh giơ tay vuốt ve khuôn mặt của cô, động tác đầy dịu dàng và ái muội như với người yêu rồi nói nhỏ:
– thật ra, anh Thiên Hi cũng rất thích em, Vận Nhi!
Bùi Vận Nhi nghe vậy thì lập tức kinh ngạc mở to mắt nhìn Lãnh Thiên Hi, dần dần, sự kinh ngạc chuyển thành vui mừng…
– Anh Thiên Hi…
không có rượu nhưng bầu không khí lúc này như tỏa ra hương thơm làm say lòng người. cô không kháng cự nổi, như bị lạc trong đôi mắt anh.
Bùi Vận Nhi không hề biết thì ra một người đàn ông khôi ngô tuấn tú lại khiến người khác mê say như thế.
– Vậy nên Vận Nhi à, anh rất thích em, em nhẫn tâm rời khỏi anh sao? Nếu em thật sự nhẫn tâm như thế thì trái tim anh sẽ chết vì đau đớn mất! – Lãnh Thiên Hi ra vẻ đáng thương nhìn cô rồi nói.
Anh chỉ có thể dùng cách này để giữ Vận Nhi lại. Anh biết Vận Nhi là người mềm lòng, không giỏi biểu đạt tình cảm của mình, còn anh thì… cũng chẳng khác gì anh cả, khi yêu vào thì còn nhát gan hơn cả con gái…
– không, em sẽ không để anh đau lòng đâu, em sẽ không đi nữa! – Vận Nhi nhào vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong ngực Lãnh Thiên Hi.
Lãnh Thiên Hi thỏa mãn ôm cô, vẻ mặt tươi cười đầy hạnh phúc…
—-
Hết hồi 12 ~
Chương 210
HỒI 13: ĐỂ LẠI DẤU VẾT
CHƯƠNG 1: MƯỢN SỨC TÂM PHÚC (1)
Trái tim vừa bình yên lại vừa rung động, theo từng dòng ký ức lại nhảy nhót cùng tình yêu
Cẩn thận tổn thương sẽ lưu lại dấu vết
Người yêu nhau như trong giấc mộng ảo
Ông trời đã định nhưng sẽ không cam chịu
Lại lần nữa bước vào con đường tình đầy đau khổ
Người nào sẽ giấu chặt màn sương đêm trong ánh mắt…
*****
Trong văn phòng tổng giám đốc ở Lãnh thị
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu xuống, qua từng lớp kính thủy tinh công nghiệp, dường như có thể nhìn xuống thế giới từ độ cao cả trăm tầng.
Lãnh Thiên Dục đang bận rộn chợt ngẩng đầu nhìn người ngồi trên sofa. Khi thấy Thượng Quan Tuyền đang say sưa đọc một cuốn tiểu thuyết, bên môi hắn liền nở nụ cười.
cô bé này làm sao vậy, hôm nay lại yên lặng ngồi im một chỗ. hắn còn cho rằng chỉ một lúc sau là cô sẽ la hét đòi ra ngoài chơi rồi.
– Tuyền! – hắn khẽ gọi cô.
– Ừm! – Thượng Quan Tuyền không hề ngẩng đầu lên, chỉ hờ hững đáp lại rồi lại chăm chú dán mắt vào cuốn tiểu thuyết, dường như hoàn toàn bị hấp dẫn bởi tình tiết trong truyện.
Lãnh Thiên Dục cười cười, bất đắc dĩ lắc đầu rồi đứng dậy, ngồi xuống cạnh Thượng Quan Tuyền…
– Hay vậy sao? Hay đến mức khiến em quên cả chồng mình cơ à ? – hắn ngồi xuống, yêu mến vuốt mấy sợi tóc trên trán cô.
– Đương nhiên rồi, cuốn tiểu thuyết này hay quá, mà tác giả còn cực kì đẹp trai nữa. Dục, anh xem này… – Thượng Quan Tuyền hưng phấn mở trang đầu tiên ra, trên đó in hình của tác giả.
Lãnh Thiên Dục không vui nhíu mày lại. Người đàn ông đó tốt đến mức có thể thu hút toàn bộ sự chú ý của Thượng Quan Tuyền à?
– không cho đọc nữa! – hắn bá đạo ra mệnh l