pacman, rainbows, and roller s
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328954

Bình chọn: 7.00/10/895 lượt.

ắt cô lộ rõ sự thương mến của mình đối với Lãnh Thiên Hi.

Bùi Vận Nhi cho rằng hai người đã nói chuyện với nhau xong, vội vàng muốn né đi. Nhưng ngay sau đó, cô lại nghe thấy tiếng kêu đầy sợ hãi của Laman, vì thế vội vàng nhìn vào trong phòng.

Có lẽ do Laman không cẩn thận nên cánh tay sượt qua khung sắt cạnh bàn, trong nháy mắt, một vệt đỏ sẫm rỉ máu lằn lên trên cánh tay trắng nõn của Laman…

– Laman, sao em lại không cẩn thận thế? – Lãnh Thiên Hi vội mở hộp cứu thương, lấy ô-xy già và băng gạc và thuốc ra, cẩn thận xử lý vết thương cho cô.

– Thiên Hi… – Laman thấy Lãnh Thiên Hi xử lý vết thương ình, trong lòng đầy ngọt ngào. Vì thế đợi khi anh xử lý xong xuôi, thân thể mềm mại của cô như một con mèo dựa hẳn vào ngực anh.

– Laman! – Lãnh Thiên Hi nhíu mày lại, lập tức muốn đẩy cô ra nhưng cô lại ghé vào tai anh, nhẹ giọng nói:

– Thiên Hi, em biết mình chỉ có thể vĩnh viễn là trợ lý của anh, em không có hy vọng xa vời nào khác, chỉ muốn được như thế này một lúc thôi. Chỉ một lát thôi, xem như anh đáp ứng nguyện vọng của em, được không?”

– Cái này… – Lãnh Thiên Hi thấy khó xử, đẩy cô ra cũng không được, mà không đẩy ra thì thấy rất kỳ quái.

Bùi Vận Nhi hoàn toàn chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt cô trong nháy mắt trở nên ảm đạm. cô chậm rãi xoay người lại rời đi, trái tim như bị ai đó bóp nát.

thật ra cô rất rõ ràng, mình đâu phải là người thích hợp với anh Thiên Hi đâu! Anh cao cao tại thượng như vậy, gia thế hiển hách chưa nói đến, chỉ nói về y thuật inh của anh đã khiến người khác phải trầm trồ thán phục rồi. một người đàn ông ưu tú như vậy, sao cô có thể hy vọng xa vời được chứ?

cô đã đọc qua nhiều chuyện cổ tích, tuy cô tin rằng hoàng tử sẽ ở cùng với cô bé lọ lem, nhưng sau đó thì sao? Tất cả các câu chuyện cổ tích đều không hề nhắc đến chuyện sau đó của hai người. Hai người môn không đăng, hộ không đối thì ít nhất cũng phải có năng lực để bù vào. Nhưng cô thì chẳng có gì, cho dù có ở bên cạnh anh Thiên Hi thì sao chứ? Chẳng lẽ để cho anh bị người khác cười nhạo khi ở cùng một cô gái như thế sao?

không phải Bùi Vận Nhi tự ti mà là cô biết Lãnh Thiên Hi ở vị trí rất cao, ngay từ đầu cô đã không thể có khả năng để yêu anh được!

Bùi Vận Nhi vừa rời bước thì dường như Lãnh Thiên Hi có tâm ý tương thông đột nhiên ngẩng đầu lên. Khi anh nhìn thấy cửa thư phòng khép hờ thì sắc mặt liền kinh hãi, vội vã đẩy Laman ra.

– Xin lỗi! – Anh vội vàng nói sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi thư phòng…

Laman ảm đạm ngồi trên ghế, cô biết sẽ như vậy mà, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Vận Nhi, cô đã biết sẽ thế này!

– Vận Nhi…

Khi Bùi Vận Nhi vừa định mở cửa rời đi thì giọng nói của Lãnh Thiên Hi liền vang lên. Sau đó, anh bước nhanh lên vài bước, khuôn mặt anh tuấn đầy lo lắng và khẩn trương!

HỒI 12 – CHƯƠNG 11: LÃNH THIÊN HI TỎ TÌNH (2)

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi chỉ trong nháy mắt liền trở nên trắng xanh, cô vô thức muốn tránh đi. Tay vừa định mở cổng ra thì liền bị Lãnh Thiên Hi nắm lại, kéo cô vào lòng.

– Vận Nhi, sao em lại đi? – Anh mở miệng, thấp giọng hỏi.

– Em… – Bùi Vận Nhi cố né tránh, hơi thở của Lãnh Thiên Hi khiến cô không còn đủ lý trí.

Lúc này, Laman bước nhẹ tới…

– Thiên Hi! – Giọng nói của cô ấy tràn ngập sự hấp dẫn – Em muốn… nói với cô ấy một câu!

nói xong, Laman nhìn Bùi Vận Nhi, thấp giọng nói: “cô bé, cô không biết mình may mắn đến thế nào sao?”

Vừa dứt lời, Laman lại nhìn thoáng qua Lãnh Thiên Hi rồi rời đi.

Căn phòng khách lại trở về vẻ yên tĩnh, sự tĩnh lặng này khiến Bùi Vận Nhi càng thêm mất tự nhiên.

– Anh Thiên Hi… – cô khó khăn mở miệng nói – Thời gian qua em đã quấy rầy anh, em… muốn về cô nhi viện!

– Ở cô nhi viện có người của Lãnh thị rồi!

Lãnh Thiên Hi nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi, cánh tay anh siết chặt eo cô dường như không có ý định buông ra.

– Nhưng… nhưng vết thương của em đã đỡ hơn nhiều rồi…

Bùi Vận Nhi cảm thấy tim mình đang đập rộn ràng, cô không biết anh Thiên Hi đang nghĩ gì nữa, chỉ cảm thấy ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô khiến trái tim cô không yên…

– Vậy à?

Lãnh Thiên Hi đột nhiên nở nụ cười rồi cúi đầu xuống, thì thầm nói bên tai cô: “Để anh xem vết thương của em đã hồi phục chưa!”

Hả?

Bùi Vận Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên, lại rơi vào đôi mắt thâm sâu của anh. cô lập tức cụp mắt xuống, hai tay không biết nên để ở đâu.

– Được không, Vận Nhi? – Giọng nói của Lãnh Thiên Hi như một loại rượu khiến người khác say đắm.

Bùi Vận Nhi chỉ có thể gật đầu, tùy ý đến anh đưa cô vào phòng.

Tay Lãnh Thiên Hi chậm rãi cởi áo khiến làn da trắng như ngọc của cô hiện lên trong tầm mắt. Anh gỡ băng gạc trên vết thương xuống, miệng vết thương cũng lộ ra.

Qua mấy ngày Lãnh Thiên Hi cẩn thận chăm sóc, miệng vết thương đã khép lại, về cơ bản đã khôi phục tám chín phần.

– Vận Nhi, qua một thời gian nữa thì sẽ không còn sẹo nữa đâu! – Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vết thương trên người cô, ánh mắt đầy tình cảm và thương tiếc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi đã sởm đỏ ửng. Tuy mấy ngày vừa qua đều là anh Thi