áp, hắn vuốt nhẹ tay lên má cô như đang tuyên cáo quyền sở hữu…
– Người em yêu là Lãnh Thiên Dục anh!
Đây không còn là câu hỏi nữa mà là sự khẳng định đầy chắc chắn của người đàn ông.
Thượng Quan Tuyền thở dồn dập, cô đứng dậy. Ánh trăng chiếu sáng khiến cô đẹp như một nữ thần. cô không trả lời gì nữa, cánh tay trắng như tuyết nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực hắn…
– Dục, nếu anh thật sự yêu em vậy thì cứ giữ lại em bên cạnh anh, đừng quan tâm gì nhiều nữa… – cô nhất định phải ở bên cạnh hắn, cô không thể trơ mắt nhìn hắn gặp nguy hiểm được.
Nhưng Lãnh Thiên Dục không biết suy nghĩ trong lòng cô, hắn siết chặt eo cô, cúi người tuyên bố: “Đương nhiên rồi, em sẽ phải ở bên cạnh anh cả đời này”.
– Anh thật sự sẽ vì em mà làm bất cứ chuyện gì sao? – cô ngẩng đầu hỏi, nhưng lại chạm vào môi hắn… Ngay sau đó, đôi môi ngọt ngào của cô bị liền bị hắn ngậm lấy…
Nụ hôn mang theo chút trừng phạt nhưng lại đầy chân thành, ăn mòn lý trí của cô…
Sau khi lưu luyến buông cô ra, ngón tay dài của hắn nhẹ nhàng chạm vào môi cô, cất giọng đầy tự tin và chắc chắn: “Sao em lại nghi ngờ lời anh nói? Vì em, anh tình nguyện làm bất cứ chuyện gì!”
Đôi mắt hắn đầy chân thành và quyết tâm…
Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, hàng lông mi dài run run như cánh ve, nhìn thẳng vào mắt hắn, lấy hết dũng khí ra nói: “Vậy anh… có vì em mà rời khỏi tổ chức Mafia không?”
– Rời khỏi Mafia? – Lãnh Thiên Dục hỏi ngược lại, ánh mắt thâm sâu đầy suy tư.
– Đúng, rời khỏi Mafia, không làm lão đại nữa! – Thượng Quan Tuyền kiên định lặp lại.
Lãnh Thiên Dục đăm chiêu nhìn đôi mắt đầy quyết tâm của Thượng Quan Tuyền, hắn nhíu mày lại đầy nghi ngờ. Đôi mắt chim ưng của hắn hơi nheo lại, hắn không trả lời mà hỏi lại cô:
– Tuyền, em đã khôi phục lại trí nhớ rồi, đúng không?
Thượng Quan Tuyền căng thẳng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ xem tại sao hắn lại hỏi như vậy… Ngay sau đó, cô nghĩ ra… bản thân đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng…
– Em… không… – cô bất giác thì thầm, đầu óc đang không ngừng tính toán xem nên trả lời thế nào.
– Tuyền, anh chưa bao giờ nói với em về chuyện của Mafia, vậy sao em lại biết? – hắn giơ tay lên vuốt má cô, giọng điệu tuy mềm nhẹ nhưng lại đầy suy đoán.
– Em nghe Vận Nhi nói! – Thượng Quan Tuyền cắn răng đem Bùi Vận Nhi làm lá chắn ình, cô cụp mắt xuống nói.
Khi mọi việc còn chưa điều tra ra rõ ràng thì cô không muốn để Lãnh Thiên Dục biết mình đã khôi phục lại trí nhớ, cô không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
– thật không? – hắn cẩn thận quan sát biểu cảm trên gương mặt cô, đôi mắt đầy phức tạp.
– Ừm! – cô nín thở, gật đầu lên tiếng – Dục, anh chưa trả lời em!
Lãnh Thiên Dục dường như cũng không muốn suy nghĩ quá nhiều nữa, nghe cô nhắc nhở, đôi mắt hắn ánh lên tia tình cảm dịu dàng, đôi môi mỏng hé mở nói ra những lời đầy kiên định: “Yên tâm, chỉ cần anh giải quyết xong một chuyện thì sẽ làm theo lời em!”
– Giải quyết một chuyện? – Thượng Quan Tuyền vô thức lặp lời lời vừa rồi của Lãnh Thiên Dục, sau đó, cô vội vã ngẩng đầu nhìn hắn – không, Dục, em muốn anh rời khỏi nơi đó ngay!
– Tại sao?
Lãnh Thiên Dục thấy phản ứng hôm nay của Thượng Quan Tuyền rất khó hiểu, hơn nữa… tại sao cô lại cứ khăng khăng muốn hắn làm như vậy?
– Vì… – Thượng Quan Tuyền muốn nói lại thôi, vẻ mặt đầy khó xử. Lát sau, cô nhẹ nhàng nói – Vì em nghe nói nơi đó rất nguy hiểm, anh còn ở trong tổ chức đó thì em sợ anh sẽ gặp bất lợi!
Lãnh Thiên Dục cười nhẹ, cúi người nhìn cô, bàn tay khẽ vuốt ve gương mặt cô: “Tuyền, em lo lắng cho anh, phải không?”
Trái tim Thượng Quan Tuyền nhói lên, cô phủ tay mình lên tay hắn, nhẹ giọng nói: “Anh biết là được rồi… Em…”.
cô cắn răng vào môi, sau đó nhìn thẳng vào mắt hắn: “Em sợ mất anh!”
– Tuyền…
Lãnh Thiên Dục không thể khống chế, ôm Thượng Quan Tuyền vào trong ngực. Lúc này cô đã làm ột con người luôn kiên cường trở thành một người đàn ông đầy dịu dàng.
hắn chỉ muốn yêu thương cô, chăm lo cô thật tốt, cứ như vậy yêu chiều cô…
hắn biết Thượng Quan Tuyền luôn không dám đối mặt với tình cảm của mình, vậy mà cô có thể nói ra những lời như vậy thật không dễ dàng gì. hắn sẽ chờ, chờ đến ngày cô chủ động bày tỏ tình yêu với hắn!
Tiếng tim đập trầm ổn và nhịp nhàng của Lãnh Thiên Dục vang vọng bên tai Thượng Quan Tuyền. cô cảm thấy mình cũng có cùng nhịp thở với hắn. Người đàn ông bá đạo như hắn đã dùng sự mạnh mẽ của mình để bước vào thế giới của cô, trên người cô đã lưu lại dấu ấn vĩnh viễn thuộc về hắn… đó chính là con của bọn họ!
Vậy nên, vì hắn, vì con của hai người, cô biết cần phải nhanh chóng giải quyết mọi việc.
– Dục, thời gian này em muốn đi theo anh, dù là việc công hay việc trong tổ chức, được không? – cô nhất định phải nghĩ cách để tiếp cận Phong và giáo phụ Nhân Cách.
– không được, giờ tình trạng của em không chịu được việc cứ đi qua đi lại nhiều nơi như thế! – Lãnh Thiên Dục yêu thương từ chối cô.
Từ khi hắn phát hiện Niếp Ngân muốn buông tay, hắn cũng yên tâm để Thượng Quan Tuyền ở lại biệt thự nghỉ ngơi. Dù sao giờ cô đang mang thai, nếu đi