uan Tuyền ngơ ngẩn, Lãnh Tang Thanh hết sức ngạc nhiên. cô khẽ nói: “Ôi, chị dâu, chị xinh đẹp quá nhé! Con của hai anh chị nhất định cũng sẽ rất xinh đẹp!”
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, đôi mắt càng thêm nặng nề, cô nở nụ cười khổ. Đôi mắt cô không còn vẻ hồn nhiên như trước mà thay vào đó là sự lạnh nhạt, cô đặt tay lên bụng, bất giác thốt ra nỗi lo lắng trong lòng…
– Người như tôi sẽ có được hạnh phúc thế sao….
Giọng nói trầm thấp của cô khiến Lãnh Thiên Dục đau lòng. hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, thấp giọng nói: “Tuyền, có anh ở bên cạnh em, mọi chuyện đều có thể”.
Nhìn vào đôi mắt sâu như biển ấy, Thượng Quan Tuyền rất căng thẳng. cô thở dồn dập, vô thức thốt lên: “không, Lãnh Thiên Dục, anh không thể đối xử tốt với tôi như thế được, chúng ta ở hai thế giới khác nhau”.
Câu nói này hoàn toàn khiến mọi người kinh ngạc, nhất là Lãnh Thiên Dục. Đôi mắt hắn lóe lên tia nghi hoặc, từng gợn sóng lăn tăn trong đôi mắt u ám ấy…
– Tuyền… Em nhớ ra chuyện gì rồi à?
Những người khác cũng vui mừng nhìn Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền đảo mắt nhìn mọi người xung quanh. Khi cô vô tình thấy Phong đứng ở một góc thì ánh mắt lóe lên tia phức tạp, nhưng không để mọi người kịp nhận ra thì đã nhanh chóng biến mất…
cô cụp mắt xuống, ổn định lại tâm trạng rồi mỉm cười: “không, em không nhớ được gì cả”.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, Lãnh Thiên Dục than nhẹ một tiếng, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ giọng nói: “không sao, từ từ sẽ nhớ ra thôi, em đừng miễn cưỡng bản thân”.
Thượng Quan Tuyền gật đầu, tuy cô không nhìn Phong nhưng có thể cảm nhận có một ánh mắt đầy nghi hoặc đang nhìn chằm chằm cô.
*****
Bóng đêm dần bao phủ xuống biệt thự Lãnh gia, dưới ánh trăng mông lung, căn biệt thự càng thêm phần mộng ảo và mỹ lệ. Chiếc rèm cửa màu trắng ngà nhẹ nhàng bay bay trong cơn gió đêm gợi lên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của Thượng Quan Tuyền đang đứng bên cửa sổ…
cô như đang nằm mơ, mơ một giấc mơ dài, một giấc mơ bình thường nhưng tràn ngập sự ngọt ngào và hạnh phúc xa xỉ. Nhưng rồi giấc mơ cũng phải kết thúc, sau khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với hiện thực tàn khốc.
Thượng Quan Tuyền cực kì sợ hãi cảm giác khi hoàn toàn tỉnh táo như thế này. Nó khiến cô buộc phải suy nghĩ về mọi chuyện, nhất là những chuyện xảy ra sau khi cô bị mất trí nhớ.
Hôm đó người cô nhìn thấy ở biệt thự của Niếp Ngân thì ra chính là giáo phụ Nhân Cách, người đàn ông trẻ tuổi kia là Sax Ân; thì ra người muốn cướp lấy con chip lại chính là người trong gia tộc của Mafia. Kể từ sau khi con chip biến mất, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cô…
Đúng là con chip đang ở trong tay cô thật, nhưng hiện tại cô không biết phải xử lý với con chip này như thế nào, cô mới chỉ giấu con chip ở biệt thự của Lãnh Thiên Hi mà thôi!
Ngay khi Thượng Quan Tuyền khôi phục lại trí nhớ, cô rất muốn nói cho Lãnh Thiên Dục biết. Nhưng… khi cô nhìn thấy ánh mắt Phong lúc đó, cô thấy rất khác thường!
cô vẫn không quên hình xăm kì lạ trên đầu vai Phong. cô luôn mơ hồ cảm giác rằng hình xăm này kì lạ, không phải vì nó là Medusa mà ở chính hình con rắn lượn vòng trên hình xăm đó…
Quan trọng hơn là, cô cũng nhớ rõ lúc trước Niếp Ngân cũng đã xăm lên vai cô, nhưng không biết tại sao từ sau lần đó cô lại không hề nhìn thấy hình xăm nào trên vai mình cả!
Rốt cuộc là thế nào? Hai hình xăm có liên hệ gì với nhau không?
cô cảm thấy mình đã từng nhìn thấy hình con rắn trên hình xăm đó ở đâu đó rồi!
Thêm việc tổ chức BABY-M có quan hệ với người của gia tộc Mafia, mà mục đích của bọn họ lại chính là lão đại của Mafia. Hàng loạt nghi vấn khiến Thượng Quan Tuyền phải đưa ra một quyết định. Đó chính là… tiếp tục giả vờ mất trí nhớ, sau đó dần dần tìm hiểu toàn bộ chân tướng sự việc.
Thứ nhất là chuyện năm đó Niếp Ngân giết Bùi Tùng. Thứ hai là thân phận của Phong, mục đích thật sự của việc anh ta ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục là gì. Thứ ba là mục đích của giáo phụ Nhân Cách, ngoài việc có liên quan đến tổ chức BABY-M thì phía sau ông ta còn có ai khác không?
Đối mặt với những chuyện này, Thượng Quan Tuyền biết việc có lợi nhất chính là… ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục!
cô đang chìm đắm trong dòng suy tư thì Lãnh Thiên Dục mở cửa đi vào. Khi hắn thấy cô đang yên lặng đứng bên cửa sổ thì liền mỉm cười, nhưng…
Đôi mắt quá mức bình tĩnh của Thượng Quan Tuyền khiến hắn hơi kinh ngạc… hắn thậm chí còn nghĩ rằng lúc này hắn đang nhìn thấy một Thượng Quan Tuyền không hề bị mất trí nhớ.
– Tuyền… – hắn khẽ gọi, giọng nói tràn đầy từ tính, có chút nghi hoặc và lo lắng.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy thì cả người hơi run lên. cô lập tức quay đầu lại, sự bình tĩnh trong mắt không còn nữa, chỉ còn sự trong veo như làn nước mùa thu trong đôi mắt ấy.
– Sao lại ở đây, gió đêm thổi vào, em sẽ bị cảm lạnh đấy! – Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng bước lên ôm lấy cô, sau đó cùng cô ngồi xuống đầu giường.
Tay hắn nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô, hít thở hương thơm thanh nhã của cô khiến hắn cảm thấy hơi nghẹt thở… tình yêu nồng đậm lan tràn khắp lòng hắn…
Hô hấp của Thượng Quan Tuyền bắt đầu trở n