rẻ, để ý nhất cử nhất động của Thượng Quan Tuyền.
– Đồ bá đạo!
Thượng Quan Tuyền gắt giọng, ánh mắt dần trở nên dịu dàng: “Dục, mươi năm trước vì sao anh lại yêu em, lúc ấy em chỉ mới có tám tuổi thôi mà!”
Lãnh Thiên Dục vùi khuôn mặt tuấn tú vào suối tóc đen nhánh của cô, hơi thở đàn ông phả vào tai cô: “cô bé ngốc, tình yêu vốn là chuyện rất kì diệu, còn em thì giống như tiểu yêu tinh nên ngay từ lúc đó mới có thể nắm giữ lấy trái tim anh”.
– Đáng ghét!
Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng phản bác lại, nhưng trái tim vì những lời vừa rồi của hắn lại rung động. cô có thể cảm nhận được rõ ràng tấm lòng của người đàn ông lạnh lùng này, hắn thật sự, thật sự rất cố chấp với thứ tình cảm này.
Lát sau, cô lấy can đảm nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn, khẽ hỏi: “Dục, anh yêu em nhiều đến mức nào?”
Lãnh Thiên Dục ra vẻ nghi hoặc, nhíu mày lại: “Em định làm khó anh đấy à, vấn đề này anh trả lời thế nào được?”
Nhìn thấy sự ảm đảm trong đôi mắt cô, hắn hơi nhếch môi lên cười, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lên mũi cô rồi lên tiếng:
– Tuyền, anh chỉ biết rằng vì yêu em, anh tình nguyện làm bất cứ chuyện gì, thậm chí vứt bỏ cả tính mạng mình!
HỒI 12 – CHƯƠNG 10: VÌ yêu MÀ LO LẮNG (3+4)
Thượng Quan Tuyền nghe vậy thì trái tim đập “Thịch” một tiếng, sau đó nó như đang nhảy nhót điên cuồng trong lồng ngực cô.
– Dục, anh biết rõ thân phận của em, anh và em như nước với lửa, anh có nghĩ rằng nếu em khôi phục lại trí nhớ thì sẽ thế nào không? – cô hơi lo lắng hỏi.
Bàn tay to của hắn vỗ nhẹ lên người cô, hưởng thụ cảm giác mềm mại dưới lớp áo lụa mỏng. Lãnh Thiên Dục không hề do dự đáp lại: “Tuyền, em phải nhớ kỹ, dù em có khôi phục lại trí nhớ hay không thì chúng ta yêu nhau là sự thật!”
Trái tim Thượng Quan Tuyền lại đập rộn ràng – đã yêu nhau…
– Tuyền! – Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai cô, để cô nhìn thẳng vào hai mắt hắn, giọng nói trầm thấp đầy ngang bướng:
– Anh chỉ biết rằng anh yêu em, ngay từ thời khắc đó em đã là người phụ nữ của anh. Dù có chuyện gì đi chăng nữa, dù phải đối mặt với tình huống gì thì sự thật này mãi mãi không thay đổi.
– Dục… – Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất ngọt ngào, một người đàn ông lạnh lùng như vậy mà lại có thể cố chấp vì tình yêu như thế – Tại sao?… Tại sao anh lại chọn em… Bên cạnh anh còn có nhiều người khác…
– Bởi vì anh chỉ yêu mình em! – Lãnh Thiên Dục kiên định ngắt lời Thượng Quan Tuyền. Lúc này hắn không hề tức giận chút nào, qua ánh mắt cô, hắn biết cô cũng yêu hắn, nhưng tại sao lại muốn trốn tránh?
– Tuyền, rốt cuộc em đang trốn tránh điều gì? – hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây thơ của cô, thầm thở dài một hơi, đáy lòng dâng lên cảm giác đau nhói.
Thượng Quan Tuyền muốn nói lại thôi, nhìn vào đôi mắt của Lãnh Thiên Dục, cô thấy đau lòng: “Em sợ… Dục. Em rất sợ…”.
Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt cô lóe lên tia trốn tránh, cô dựa vào người hắn, giọng nói nhẹ và vô lực: “Đừng đối xử tốt với em như vậy, em sợ mình sẽ mất đi…”.
Lãnh Thiên Dục nheo đôi mắt thâm thúy lại, nhìn cô gái trong lòng mình đầy sắc bén. hắn giơ tay nâng cằm cô lên, lát sau, hắn mới lên tiếng:
– Sắp tới chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ!
– Cái gì? – Thượng Quan Tuyền vô thức kêu lên một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
– Dục, anh vừa nói…
– Anh sẽ tổ chức hôn lễ, anh muốn em sẽ trở thành vợ chính thức của Lãnh Thiên Dục anh, trở thành người phụ nữ của anh! – Lãnh Thiên Dục mở miệng nói, giọng nói trầm thấp nặng nề như đá tảng áp vào lòng người.
hắn không chỉ muốn cơ thể của cô mà còn muốn có được trái tim cô một cách trọn vẹn!
– không được! – Thượng Quan Tuyền cự tuyệt. Cả hai người đều không biết tương lai sẽ ra sao, sao có thể cho đối phương thêm hy vọng chứ?
– không được? – Lãnh Thiên Dục nghe vậy, đôi mắt chim ưng nheo lại…
– Tại sao lại không được? – Ngữ khí của hắn dần cao lên, khiến Thượng Quan Tuyền sợ hãi nhưng không thể trốn tránh.
– Em… – Thượng Quan Tuyền không biết phải nói sao, cô cắn chặt răng vào môi – Tóm lại chúng ta không thể kết hôn!
– Em đã mang thai cốt nhục của Lãnh gia, vậy mà lại không muốn gả cho anh? – Lãnh Thiên Dục đột nhiên đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, bóng dáng cao lớn của hắn tạo thành áp lực vô hình trong cô…
Thượng Quan Tuyền đau lòng, kết hôn ư? Sao cô có thể kết hôn được? Chỉ cần cô còn là đặc công thì sẽ không thể tiếp nhận được thứ tình cảm thiêng liêng này, trừ khi… cô đoạn tuyệt với tổ chức BABY-M!
cô biết Niếp Ngân quan tâm đến cô, khi cô mất trí nhớ anh ta đã cho phép cô ở lại Lãnh gia… đó là giới hạn lớn nhất rồi.
– Dục, xin anh đừng ép em, được không? – Đôi môi anh đào của cô hé mở, nói ra mấy lời, giọng nói vô lực.
– Tuyền… – Lãnh Thiên Dục cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹn…
– Em không muốn gả cho anh, chẳng lẽ người em yêu là Niếp Ngân? – Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên giống như lời thủ thỉ của người yêu nhưng tràn đầy sự lo lắng và đau khổ.
– không, em không yêu Niếp Ngân, là… – Thượng Quan Tuyền vốn là người trắng đen rõ ràng. Khi cô nhìn vào đôi mắt hắn, cô vội vã lên tiếng đính chính lại.
Lãnh Thiên Dục cảm thấy ấm
