XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328665

Bình chọn: 7.00/10/866 lượt.

an Tuyền.

Lúc này cô làm anh ta cực kì đau lòng. Bộ quầnáo trắng trên người cô càng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thêm xinh đẹp. Nhưng cô bất lực ngồi trên ghế như một đứa trẻ bị lạc đườngkhiến trái tim anh ta đau buốt.

Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền nhẹ nhàng cúi đầu xuống… cô sao có thể không nhớ rõviệc này chứ? Chẳng qua lúc đó không phải là cô thích uống sữa, mà là cô muốn Niếp Ngân chú ý đến mình mà thôi. thật ra cô biết Niếp Ngân đối xử với mình khác với những ngườikhác, trong ba người là cô, Yaelle và Mạt Đức thì anh ta vẫn thương yêu cô nhất.

Chỉ là… bây giờ cảnh còn người mất, NiếpNgân… là người cô tin tưởng nhất sao? Trong lòng cô dâng lên cảm giác bi ai…

HỒI 13 – CHƯƠNG 2: TỰ MÌNH LAO VÀO VÒNG NGUY HIỂM (2)

– Tuyền… – Niếp Ngân ngồi xuống đối diện Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng hỏi – Vừa rồi em bị bọn người kia đuổi theo, chúng có nói gìkhông?

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền trong giây lát liềnbiến chuyển, cô ngẩng đầu nhìn Niếp Ngân,giọng nói mông lung: “Bọn chúng nói muốn con chip gì gì đó nhưng em không hiểu gì cả. Lúc ấy em rất sợ…”.

Sau khi nghe xong, đôi mắt dịu dàng của NiếpNgân bỗng trở nên lạnh đi…

– Niếp Ngân? – Thượng Quan Tuyền cẩn thậnkhẽ gọi rồi lập tức nhẹ giọng hỏi – Con chip mà bọn chúng nói là gì vậy? Có phải rất quan trọng không?

Sắc mặt Niếp Ngân trở nên cực kì khó coi, anh ta có vẻ đăm chiêu trả lời: “Đối với tổ chức củachúng ta mà nói thì con chip này không hề quan trọng. Nhưng nó lại rất quan trọng với nhữngngười muốn đuổi theo em hôm nay. Con chip này là thứ mà Lãnh Thiên Dục vẫn muốn tìm kiếm!”

– Vậy nhóm người kia sẽ gây bất lợi cho LãnhThiên Dục? Rốt cuộc bọn họ là ai? – ThượngQuan Tuyền hỏi lại.

Niếp Ngân hơi giật mình rồi nhếch miệng cườinhạt. Anh ta ngồi xuống cạnh Thượng Quan Tuyền, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi nói: “Tuyền,bọn họ chỉ là mấy người không đáng để nhắc tới thôi, trong một tổ chức thì chuyện tranh chấpnội bộ cũng là bình thường”.

Qua mấy câu nói của Thượng Quan Tuyền, Niếp Ngân chắc chắn đám người kia chính là ngườicủa giáo phụ Nhân Cách. Chỉ không ngờ rằng anh ta đã tỏ thái độ rõ ràng rồi, vậy mà giáo phụ Nhân Cách vẫn cho người tới quấy rầy Tuyền.

Thượng Quan Tuyền cụp mắt xuống. cô đang nói dối, tuy rằng cô không hề muốn dùng cách này để lừa gạt Niếp Ngân! Quả nhiên, NiếpNgân đã tin rằng chuyện này do giáo phụ Nhân Cách gây ra, anh ta nhất định sẽ chất vấn giáo phụ Nhân Cách. cô cần phải nghe trộm toàn bộ cuộc nói chuyện của bọn!

– Niếp Ngân, đã lâu như vậy rồi, em có nhớ lại được một chút ít chuyện. Nhưng trong đầu emluôn nghĩ đến một cái tên rất lạ, mỗi lần nghĩ đến em lại thấy rất ấm áp! – cô ngẩng khuônmặt nhỏ nhắn lên nhìn Niếp Ngân, nhẹ giọng nói.

– một cái tên kì lạ? Tên là gì? – Niếp Ngân thấyrất khó hiểu liền hỏi lại.

Thượng Quan Tuyền nhìn vào ánh mắt của NiếpNgân, đôi môi anh đào chậm rãi nói ra hai chữ…

– Bùi Tùng!

Ánh mắt Niếp Ngân hoàn toàn sững sờ nhưngngay sau đó đã được che giấu đi. Dù là chỉ trongchớp mắt nhưng Thượng Quan Tuyền vẫn nhìnthấy rõ, trái tim cô đang đập liên hồi…

– Khi mất trí nhớ thì đột nhiên nghĩ đến mộtngười hay một chuyện nào đó cũng là điều bìnhthường thôi. Điều này cũng có ích trong việc giúp em khôi phục lại trí nhớ! – Niếp Ngân cố ra vẻ thoải mái, mỉm cười nói.

– Nếu đã như vậy thì anh dẫn em đi gặp Bùi Tùng được không? Em nghĩ sau khi gặp người này thì nhất định sẽ nhớ ra điều gì đó! – ThượngQuan Tuyền cố ý thả lỏng tâm tình, vẻ mặt đầychờ mong.

Niếp Ngân nghe vậy thì khuôn mặt anh tuấn liền mất tự nhiên. Anh ta đứng lên đi đến bên cạnhcửa sổ…

– Em không gặp được ông ấy nữa đâu, ông ấychết rồi!

– Cái gì?

Thượng Quan Tuyền cũng đứng bật dậy, tiến lênmấy bước rồi nắm chặt ống tay áo của Niếp Ngân, lo lắng hỏi:

– Bùi Tùng… rốt cuộc đã chết như thế nào? Chếttrong tay ai?

Niếp Ngân quay người lại, ánh trăng chiếu lêndáng người cao lớn hằn lên chiếc bóng in trên mặt kính cửa sổ, khuôn mặt anh ta lúc sáng lúc tối. Anh ta nhìn Thượng Quan Tuyền không hềchớp mắt, như đang suy nghĩ hoặc như đang trốn tránh.

thật lâu sau, anh ta mới chậm rãi mở miệng nói: “Tuyền, nhiều năm đã qua nhưng anh vẫn thấy có lỗi với em vì anh đã không thể cho em một tuổi thơ trọn vẹn. Cho nên khi em mất trí nhớ, anh cũng không muốn bắt ép em phải nhớ lạimọi chuyện, tình nguyện làm theo sự lựa chọn của em. Dù là bây giờ cũng vậy, anh muốn hỏi em một lần nữa, em thật sự muốn nhớ lạichuyện trước kia, muốn biết chân tướng việcBùi Tùng chết như thế nào sao?”

– Đúng!

Thượng Quan Tuyền trả lời không hề do dự. Côđã khôi phục lại trí nhớ, điều tra chuyện của Bùi Tùng cũng là điều đương nhiên.

Niếp Ngân đặt tay lên vai cô… ánh mắt khônghề có chút né tránh: “Tuyền, em nghe kỹđây…”.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất căng thẳng. Tuy lần trước cô đã nghe trộm được cuộc nóichuyện giữa giáo phụ Nhân Cách và Niếp Ngân nhưng lần này là chính miệng Niếp Ngân thừanhận, cô cảm thấy còn căng thẳng hơn gấp mấylần…

Niếp Ngân nhìn vào mắt Thượng Quan Tuyền,nói từng câu từng chữ: “Bùi Tùng… là do anh giết!”

– Là anh… giết Bùi Tùng?

Thượng Quan Tuyền