trên thế giới chỉ nghe theo mệnh lệnh của một mình anh vì trên người anh có dấu hiệu đặc biệt! – Niếp Ngân nói với Thượng Quan Tuyền.
– Dấu hiệu đặc biệt? Dấu hiệu gì? – cô bất giác hỏi lại, trong lòng đang vô cùng căng thẳng.
Niếp Ngân hơi nhếch miệng lên, sau đó anh ta không trả lời gì thêm, chỉ nhẹ nhàng cởi cúc áo ra. Từng chiếc cúc áo được cởi ra để lộ vòm ngực rắn chắc. Khi chiếc áo sơ mi rơi xuống đất…
Thượng Quan Tuyền kinh ngạc mở to hai mắt… chẳng lẽ dấu hiệu đặc biệt này ở trên người Niếp Ngân?
Quả nhiên, khi Niếp Ngân chậm rãi quay người đưa lưng về phía Thượng Quan Tuyền, cô kinh ngạc phát hiện ra trên múi cơ bắp của Niếp Ngân có một hình xăm!
Hình xăm này được xăm trổ cực kì tinh xảo và nhẵn nhụi… là hình một con rắn đang uốn lượn!
Thượng Quan Tuyền kinh ngạc thở dồn dập!
Con rắn này?
Nếu cô nhớ không nhầm thì hình xăm Medusa trên người Phong cũng có hình con rắn giống hệt thế này!
Hóa ra cô cảm thấy hình xăm của Phong quen mắt như vậy là do khi còn nhỏ, cô đã từng vô ý nhìn thấy con rắn này trên người Niếp Ngân!
trên người Niếp Ngân có hình xăm này, trên người Phong cũng có…
Sắc mặt Thượng Quan Tuyền đột nhiên trở nên tái nhợt, cô nghĩ đến hình xăm trên đầu vai mình cũng có hình con rắn như thế.
Tại sao?
Con rắn này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
– Đây là một hình xăm vô cùng đặc biệt về cả hình thức cũng như cách xăm trổ. Đây là dấu hiệu tượng trưng cho thân phận chủ thượng của tổ chức BABY-M, cũng chỉ có người có hình xăm này mới có tư cách điều động toàn bộ đặc công từ trên xuống dưới của tổ chức.
Niếp Ngân vừa nói vừa chậm rãi mặc áo sơ mi vào, động tác hết sức tao nhã.
Trái tim Thượng Quan Tuyền đập dồn dập… Nếu theo như những gì Niếp Ngân nói thì chẳng lẽ Phong đã từng là chủ thượng của BABY-M sao?
Nhưng anh ta và Niếp Ngân xấp xỉ tuổi nhau, mà tổ chức BABY-M ngoài Niếp Ngân ra thì không hề có chủ thượng tiền nhiệm. Mà nếu đúng là như vậy thì tại sao Phong lại ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục? Rốt cuộc anh ta là địch hay là bạn?
– Chẳng lẽ chủ thượng chỉ có một người thôi sao?
HỒI 13 – CHƯƠNG 2: TỰ MÌNH LAO VÀO VÒNG NGUY HIỂM (4)
Niếp Ngân trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Bao năm qua cho tới bây giờ, chủ thượng chỉ có duy nhất một người. Nhưng từ hồi cha nuôi của anh thì lúc ấy ngoài anh ra còn có hai người khác nữa, năng lực của ba người là tương đương nhau. Cả ba người đều như con đẻ của cha nuôi nên trên đầu vai của ba bọn anh đều có hình xăm. Lúc đó cha nuôi hy vọng ba người có thể chia đều thế lực, cùng nhau giữ gìn tổ chức. Nhưng không may sau khi cha nuôi qua đời thì một trong ba người cũng bỏ mạng, một người thì mất tích, bởi vậy vị trí chủ thượng vẫn như cũ, chỉ có duy nhất mình anh mà thôi!”
Thượng Quan Tuyền run lên… Nếu cô đoán không nhầm thì Phong chính là người mất tích kia, anh ta vì muốn che đi dấu hiệu này nên mới xăm thêm hình Medusa để che mắt mọi người!
Còn hình xăm trên người cô có lẽ cũng do Niếp Ngân suy xét cẩn thận nên mới biến thể nó thành một hình khác đi so với hình con rắn truyền thống!
Nghĩ tới đây, Thượng Quan Tuyền khẽ hỏi: “Tại sao anh lại nói cho em biết những điều này? Chẳng lẽ anh không sợ em tiết lộ những điều này với ai khác sao?”
Niếp Ngân nghe vậy liền mỉm cười, sau đó anh ta nhìn Thượng Quan Tuyền rồi nói: “Tuyền, thật ra em cũng giống như ba người bọn anh vậy, vì trên người cũng có một hình xăm như thế!”
Thượng Quan Tuyền đã biết điều này từ trước nhưng vẫn không đoán được nó có ý nghĩa gì. Mãi đến hôm nay cô mới biết ý nghĩa thật sự của nó nhưng vẫn ra vẻ ngạc nhiên nhìn Niếp Ngân:
– trên người em cũng có dấu hiệu này sao? Tại sao lại thế? Em có thấy gì đâu?
Đúng, từ sau lần nhìn thấy hình xăm kia thì cô không nhìn thấy nó một lần nào nữa, dường như là nó đã hoàn toàn biến mất vậy. Điều này khiến cô nghĩ mãi cũng không ra.
Niếp Ngân liền cười, thấp giọng mở miệng nói: “Tuyền, cởi áo ra đi…”.
Thượng Quan Tuyền sững người lại, sau khi hiểu ý của anh ta liền run run cởi áo ra. Chiếc áo rơi xuống đất, Niếp Ngân bước lên, quay người cô về phía anh ta.
Qua mặt kính trơn bóng, Thượng Quan Tuyền có thể thấy Niếp Ngân đang cầm trong tay một chiếc bình tinh xảo. Chiếc bình màu đỏ khiến người khác chỉ nhìn qua cũng lập tức nhớ được ngay. Niếp Ngân mở bình ra, từ từ quệt một thứ dung dịch không biết tên lên đầu vai Thượng Quan Tuyền.
Cơn đau đớn khiến Thượng Quan Tuyền không thoải mái, nhíu mày vào. Nhưng sự đụng chạm mềm mại từ đầu ngón tay nhẹ nhàng của Niếp Ngân khiến cảm giác nhoi nhói dần nhẹ đi, cảm giác không thoải mái cũng từ từ biến mất…
Euryale!
Thượng Quan Tuyền nhìn vào trong gương, rốt cuộc cũng nhìn thấy hình xăm trên người mình!
cô che miệng lại, cố nén cảm giác muốn thét lên chói tai, không dám nhìn xuống đầu vai mình nữa!
– Vì để che mắt mọi người nên anh chỉ có thể giấu dấu hiệu vào trong hình xăm này!
Niếp Ngân chỉ vào một con rắn trên hình xăm Euryale rồi nói. Quả nhiên con rắn đó giống hệt với con rắn được xăm trên người Niếp Ngân!
– Tại sao trên người em lại có dấu hiệu này? Niếp Ngân, chẳng lẽ anh muốn…
– Anh