biệt thự rồi. Tuy ông là người ít nói nhưng Thượng Quan Tuyền vẫn có chút ấn tượng với ông ta.
Nếu những điều Niếp Ngân nói là sự thật thì năm Bùi Tùng chết, Niếp Ngân vẫn ở trong biệt thự này, vậy có thể ông ta sẽ biết một chút chuyện gì đó cũng nên!
– Bác Hoàng, cháu muốn hỏi bác chút chuyện! – Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng hỏi.
Người tên Hoàng đang cắt tỉa cây cối liền ngẩng đầu lên. Khi thấy người tới, ông lập tức đứng dậy rồi nói: “À… là Thượng Quan tiểu thư đúng không? Lâu rồi tôi không thấy cô!”
Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền mỉm cười: “Bác Hoàng, bác là người làm việc lâu năm ở đây, cháu muốn hỏi bác một việc!”
– Haha!
Bác Hoàng cũng cười, tuy bình thường ông ít nói nhưng trước sự khiêm tốn và nhã nhặn của Thượng Quan Tuyền, ông cực kì cảm động, vì thế sảng khoái nói:
– Thượng Quan tiểu thư muốn biết chuyện gì? Chỉ cần bác Hoàng biết thì nhất định sẽ nói cho Thượng Quan tiểu thư!
Thượng Quan Tuyền nghe vậy cảm thấy rất vui. cô đưa ra một tấm ảnh chụp của Bùi Tùng mà cô vẫn mang theo bên người.
– Bác Hoàng, bác xem xem, bác có chút ấn tượng nào về người này không? – cô đưa ảnh chụp cho bác Hoàng xem.
Bác Hoàng cầm bức ảnh, hàng lông mày nhíu lại như đang suy nghĩ. không bao lâu sau, ánh mắt ông lóe sáng, chỉ vào bức ảnh rồi nói:
– Người này tôi đã từng thấy rồi, nhưng mà từ nhiều năm về trước cơ, khi ấy cô vẫn còn là một cô bé!
Trái tim Thượng Quan Tuyền nhói lên, cô lo lắng hỏi: “Bác Hoàng, bác khẳng định đã từng nhìn thấy người này sao? Nhất định không nhớ lầm chứ?”
Bác Hoàng nở nụ cười kiêu ngạo: “Đương nhiên rồi, người này để lại ấn tượng rất sâu với tôi. Tuy tôi không biết người này là ai nhưng nhìn bức ảnh thì tôi có thể nhớ ra được!”
– Tại sao người này lại có ấn tượng với bác thế? – Thượng Quan Tuyền thân thiết hỏi.
Trong lòng cô đang không ngừng lo lắng… thì ra cha nuôi cô thật sự đã từng tới đây tìm cô.
Bác Hoàng như chìm trong dòng suy tư, sau đó khẽ lên tiếng: “Tôi vẫn còn nhớ rõ chuyện năm đó! Khi đó cô khoảng tầm mười tuổi thôi, người trong bức ảnh này đã đến biệt thự tìm Niếp tiên sinh hai lần liền, dường như có chuyện quan trọng gì đó!”
– Đến biệt thự hai lần? – Thượng Quan Tuyền kinh ngạc hỏi.
– Đúng, tôi vẫn nhớ rõ lúc ấy Niếp tiên sinh vừa mới quay về biệt thự thôi, hôm đó hoa Mạn Đà La trong vườn đang nở rất đẹp! – Nét mặt bác Hoàng đầy khẳng định.
– Vậy bác có nghe thấy hai người họ nói gì với nhau không? Hoặc là bác có nhìn thấy gì không? – Thượng Quan Tuyền khẩn trương hỏi bác Hoàng.
Bác Hoàng lắc đầu: “Hai người nói chuyện gì làm sao mà tôi biết được. Nhưng tôi nhớ rõ lần đầu tiên người đó đến thì nét mặt vẫn tươi cười. Nhưng ngày hôm sau đến thì tôi thấy Niếp tiên sinh tự mình đưa người này ra ngoài. Sau đó vẻ mặt của người này cực kì khó chịu, giống như đang tức giận, thậm chí còn uy hiếp Niếp tiên sinh nữa!”
– Cái gì? Uy hiếp Niếp tiên sinh ư? Bác Hoàng, chắc bác nghe nhầm rồi!
Thượng Quan Tuyền hoàn toàn chấn động… Sao có thể chứ? Cha nuôi của cô là người hiền hậu, nếu ông đã biết thân phận thật sự của Niếp Ngân thì làm sao có thể uy hiếp anh ta được? Cha nuôi tuyệt đối không phải là người như thế!
– Ôi, Thượng Quan tiểu thư à, đừng thấy tôi già rồi mà nghi ngờ nhé, trí nhớ của tôi vẫn còn tốt lắm đấy. Người kia còn dám nói với Niếp tiên sinh cái gì mà ‘Nếu không làm theo lời tôi thì tôi nhất định sẽ không cho cậu sống yên ổn’ nữa đó! – Bác Hoàng rõ ràng thấy bất mãn khi Thượng Quan Tuyền tỏ ra đang nghi ngờ trí nhớ của mình.
– Vậy Niếp tiên sinh nghe xong thì có phản ứng thế nào? – Thượng Quan Tuyền vội vàng hỏi.
– Ừm…
Bác Hoàng cẩn thận nhớ lại, sau đó nói: “Tôi nhớ Niếp tiên sinh có nói là ‘Ngày mai trước lúc mặt trời lặn tôi sẽ trả lời rõ ràng’. Người kia sau khi nghe xong thì không biết nói câu gì đó. Tôi chỉ nghe thấy một người đàn ông đứng cạnh Niếp tiên sinh không kiên nhẫn hét lên ‘Người giống như anh nên sớm đi gặp Diêm Vương đi’ cái gì gì đó. Anh ta còn chưa nói xong thì Niếp tiên sinh đã ngăn lại rồi!”
HỒI 13 – CHƯƠNG 3: TRUY RA (2)
Thượng Quan Tuyền kinh ngạc, cô nhạy bén nắm được manh mối trong lời bác Hoàng nói, liền vội vàng hỏi: “Bác Hoàng, bác có biết người đàn ông đứng cạnh Niếp tiên sinh lúc đó là ai không? Trước đó hay sau này bác có từng thấy người đó không?”
Bác Hoàng nhíu mày lại như đang cố nhớ lại, lát sau, bác đáp lại đầy khẳng định: “không có, từ sau lần đó thì tôi không hề gặp lại người này. Anh ta có gương mặt cực kì mạnh mẽ, nhưng dường như có quan hệ rất tốt với Niếp tiên sinh”.
– Bác Hoàng, sao bác lại nói vậy? – Thượng Quan Tuyền thấy rất kì lạ.
Bác Hoàng cười nói: “thật ra với thân phận và địa vị của Niếp tiên sinh thì người bình thường đâu dám ở trước mặt ngài ấy nói chen ngang hay nói lớn tiếng đâu. Nhưng người đàn ông kia lại ở ngay trước mặt Niếp tiên sinh mà trách cứ người đàn ông trong ảnh, mà Niếp tiên sinh thì lại không hề tức giận, điều đó cho thấy quan hệ của hai người họ rất tốt!”
Thượng Quan Tuyền đăm chiêu, gật gật đầu, bác Hoàng phân tích khá có lý. Nghĩ tới đây, cô lại hỏi: “Bác Hoàng, bác có