Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327982

Bình chọn: 8.5.00/10/798 lượt.

ày hiển nhiên là giáo phụ Nhân Cách!

đang sững sờ thì Thượng Quan Tuyền nghe thấy tiếng gọi đâu đó của Bùi Vận Nhi, cô liền nhanh chóng ra khỏi thư phòng…

– Tiểu Tuyền, cậu làm tớ sợ muốn chết, cứ tưởng cậu lại đi đâu mất rồi. Lại đây… – Bùi Vận Nhi khẩn trương kéo tay Thượng Quan Tuyền, dẫn cô vào nhà ăn.

– Lại đây nếm thử đi, đều là những món ăn cậu rất thích đấy! – Bùi Vận Nhi cẩn thận múc một bát canh cho Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền nhìn bát canh tỏa ra mùi thơm, hương thơm nồng đậm len lỏi khắp cơ thể cô khiến cô rất cảm động…

– Vận Nhi… – cô đặt bát canh xuống, ngẩng đầu lên, đầu mũi hơi cay cay…

– Sao thế? Canh không ngon à? – Bùi Vận Nhi thân thiết hỏi han.

Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng lắc đầu, mở miệng nói: “Vận Nhi, thật ra từ trước lúc tớ mất trí nhớ, cậu đã biết thân phận của tớ rồi đúng không, nhưng vì không muốn tớ lo lắng nên cậu mới không nói gì!”

Mỗi khi nhớ tới những điều này, trái tim cô như đau thắt lại. Nhất định là Vận Nhi đã phải chịu đựng rất nhiều sự sợ hãi, nếu Vận Nhi đã sớm biết thân phận của cô, vậy thì nhất định cũng biết về cái chết của cha nuôi…

Bùi Vận Nhi nhẹ nhàng cười, giọng nói hơn nghẹn ngào…

– Ngốc ạ, thật ra cậu mới là người phải chịu nhiều áp lực. Trước kia mỗi lần ở trước mặt tớ, cậu đều miễn cưỡng ra vẻ vui vẻ. Tớ biết cậu không vui, nhưng lại không biết làm thế nào để giúp cậu, vì tớ… cái gì cũng không…

– không, Vận Nhi, cậu đã giúp tớ rất nhiều, cám ơn cậu! – Thượng Quan Tuyền rưng rưng nước mắt, nhẹ nhàng ôm lấy Bùi Vận Nhi, cảm động đến mức cô không biết phải nói gì.

– Ngốc quá, chúng ta là bạn tốt nhất của nhau mà, sao lại nói cám ơn gì chứ! – Bùi Vận Nhi hờn dỗi, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô, nhẹ giọng nói – thật ra cậu quên đi mọi chuyện cũng tốt, chỉ cần cậu được hạnh phúc là tớ vui rồi!

Giọng nói của Bùi Vận Nhi cực kì nhẹ nhàng, như đang thì thầm…

Vận Nhi… xin lỗi cậu… Thượng Quan Tuyền thầm ghi nhớ những lời Vận Nhi nói, nước mắt cũng chảy xuống, nhỏ từng giọt xuống sofa, nở ra thành đóa hoa mỹ lệ…

Vì Vận Nhi, cô nhất định phải tra ra nguyên nhân cái chết của cha nuôi. cô thấy rất có lỗi với Vận Nhi, cô không thể cứ làm như không biết chuyện gì cả được. Chỉ cần có thể tra ra chân tướng sự việc, cô tình nguyện giấu diếm mọi người, kể cả người cô yêu thương nhất…

Thượng Quan Tuyền mất tích khiến Lãnh Thiên Dục như phát điên, lần này hắn phóng xe với tốc độ cực kì nhanh!

Thượng Quan Tuyền còn chưa uống xong bát canh thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp đầy lo lắng của đàn ông vang lên từ phòng khách…

– Tuyền, Tuyền…

Khi thân hình cao lớn của Lãnh Thiên Dục xuất hiện ở phòng khách, Thượng Quan Tuyền như một con bươm bướm bổ nhào vào lòng hắn…

– Dục… – cô cố gắng khiến mình giống như lúc mất trí nhớ.

– Tuyền, rốt cuộc hôm qua em ở đâu? Em có biết khi phát hiện em tự dưng biến mất, anh lo lắng đến mức nào không? – Lãnh Thiên Dục ôm chặt lấy cô, dường như là đang ôm thứ quý báu nhất trên thế giới này, sợ buông tay ra nó sẽ biến mất.

– không, em sẽ không đi lung tung nữa đâu! – Thượng Quan Tuyền vừa như đang hứa lại vừa như đang làm nũng.

Lãnh Thiên Dục hơi thả lỏng vòng tay ra, khuôn mặt anh tuấn đầy tình cảm tha thiết, hắn hỏi: “Rốt cuộc hôm qua đã có chuyện gì xảy ra? Buổi tối em ở đâu?”

– Dục… – Thượng Quan Tuyền nũng nịu ngắt lời Lãnh Thiên Dục, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đáng thương và tội nghiệp – Em mệt quá, em muốn về nhà nghỉ ngơi!

nói xong, cô cố ý dựa cả người vào Lãnh Thiên Dục như đang rất mệt mỏi. thật ra cô không cần phải giả vờ nhiều lắm vì bản thân cô đúng là đã mệt rồi…

– Được, được, chúng ta lập tức về nhà! – Lãnh Thiên Dục thấy bộ dạng vô lực của Thượng Quan Tuyền, trái tim đầy đau xót, giọng nói cũng đầy yêu thương và đau lòng, không định hỏi rõ chuyện tối qua nữa.

hắn không nói gì thêm, ôm Thượng Quan Tuyền nhẹ như lông vũ vào xe.

Lãnh Thiên Hi ở phía sau thấy vậy, khuôn mặt khẩn trương cũng chậm rãi thả lỏng…

Lôi tạm thời đảm nhận vị trí tài xế của Lãnh Thiên Dục, khi thấy hắn ôm Thượng Quan Tuyền đi tới, sắc mặt thoáng thay đổi, lập tức nhanh chóng mở cửa xe.

– Về biệt thự Lãnh gia! – Lãnh Thiên Dục để Thượng Quan Tuyền nằm úp sấp mặt vào ngực mình rồi ra lệnh cho Lôi.

– Vâng, Lãnh tiên sinh!

Thượng Quan Tuyền chậm rãi mở mắt, nhìn Lãnh Thiên Dục, trái tim như có dòng nước ấm chảy qua. cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn và mạnh mẽ của hắn, cảm thấy cực kì an toàn.

Dường như cảm nhận được tâm trạng của cô, bàn tay đặt trên eo cô cũng siết lại…

– Tuyền, hứa với anh, từ sau không được tự dưng biến mất nữa! – Lãnh Thiên Dục thấp giọng lên tiếng, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa như đang khẩn cầu.

– Ừm! – Thượng Quan Tuyền khẽ lên tiếng… Nếu có thể thì cô không muốn rời khỏi vòng ôm ấp áp này. Người đàn ông này tuy lạnh lẽo nhưng lại khiến cô không cách nào không yêu…

– Ngoan… – Lãnh Thiên Dục khẽ hôn lên đầu cô. cô gái trong lòng như đường ngọt làm tan chảy trái tim hắn, chỉ cần nhìn cô là hắn cảm thấy mình như đang có cảm thế giới trong tay…

Chương 213

HỒI 13 – CHƯ


XtGem Forum catalog