Còn hung thủ thật sự giết cha nuôi liệu có phải Phong hay không?
cô đột nhiên nhớ tới lời Niếp Ngân đã từng nói: “Bao năm qua cho tới bây giờ, chủ thượng chỉ có duy nhất một người. Nhưng hồi cha nuôi của anh thì lúc ấy ngoài anh ra còn có hai người khác nữa, năng lực của ba người là tương đương nhau. Cả ba người đều như con đẻ của cha nuôi nên trên đầu vai của ba bọn anh đều có hình xăm. Lúc đó cha nuôi hy vọng ba người có thể chia đều thế lực, cùng nhau giữ gìn tổ chức. Nhưng không may sau khi cha nuôi qua đời thì một trong ba người cũng bỏ mạng, một người thì mất tích, bởi vậy vị trí chủ thượng vẫn như cũ, chỉ có duy nhất mình anh mà thôi!”
Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, cô còn nhớ rõ khi nghe những lời này, phản ứng đầu tiên của cô chính là cho rằng Phong là người mất tích, xem ra đúng là vậy rồi! Chính miệng Niếp Ngân đã thừa nhận mình giết cha nuôi, nguyên nhân là muốn bảo vệ người đứng phía sau, người này… thật sự là Phong sao?
Lồng ngực Thượng Quan Tuyền phập phồng lên xuống… nếu hình xăm là dấu hiệu của chủ thượng, vậy thì năm đó Phong chính là một trong ba người được chọn?
cô nhắm mắt lại, day day huyệt thái dương, co người dựa vào chiếc ghế rộng rãi Lãnh Thiên Dục thường người, cô cảm thấy cực kì mông lung…
Lúc này Thượng Quan Tuyền mới hiểu rõ được rằng mình không hề hiểu về tổ chức một chút nào!
Ngay lúc cô đang ngồi co quắp người lại thì cửa thư phòng lặng lẽ được mở ra, ánh đèn bên ngoài hành lang hắt vào chiếu lên chiếc bóng cao lớn đứng ngay tại cửa. Sau đó cửa thư phòng được đóng lại, ánh đèn mờ mờ bên ngoài cũng theo đó mà biến mất.
Người đó nhẹ nhàng đi đến trước mặt cô…
– Ai? – Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảnh giác, mở to hai mắt… cô thấy một đôi mắt cực kì thâm trầm đang nhìn mình!
– Là anh? – cô kinh hãi đứng bật dậy, nhưng sau đó lại bị một bàn tay chế trụ lại.
– cô đang điều tra tôi à?
Người tới chính là Phong! Anh ta liếc mắt một cái đã thấy được toàn bộ tư liệu trên màn hình máy tính, không hề kiêng dè gì hỏi Thượng Quan Tuyền.
– Ai cho phép anh vào đây? đi ra ngoài! – Thượng Quan Tuyền tránh thoát, chỉ tay ra cửa rồi hét lên.
Phong giận quá hóa cười, điềm nhiên lên tiếng: “Người đó cho phép cô theo dõi tôi à?”
Cái gì?
Thượng Quan Tuyền trợn trừng hai mắt, hô hấp cũng trở nên dồn dập. Anh ta phát hiện ra cô theo dõi nhưng lại không hề do dự mà nổ súng giết chết giáo phụ Nhân Cách ư?
– Vậy bây giờ anh muốn giết tôi để diệt khẩu? – cô cố gắng khiến hô hấp của mình vững vàng hơn. Nếu đã bị phát hiện thì sẽ áp dụng cách khác.
– Chậc, chậc… – Phong ra vẻ tiếc nuối lắc đầu – cô là người của Niếp Ngân thì cũng là người của tôi, thử hỏi sao tôi có thể giết cô được chứ?
– Rốt cuộc anh là ai? – Thượng Quan Tuyền lạnh giọng hỏi, ánh mắt đầy sắc bén nhìn Phong.
– Tôi là ai ư? Tôi là người ngang hàng với Niếp Ngân! – Phong nhếch mép cười, ánh mắt đầy thâm trầm.
– Anh thật sự là người bạn mà Niếp Ngân nói rằng đã mất tích? – Thượng Quan Tuyền giật mình hỏi.
Phong lấn người lên…
– Xem ra Niếp Ngân rất yêu thương cô. Nhưng đáng tiếc cô lại phản bội cậu ta, biết không hả? cô phản bội cậu ta cũng tức là phản bội tôi, cho nên, Thượng Quan Tuyền, cô ngoan ngoãn quay đầu lại đi!
– Tôi không hiểu ý anh! – Thượng Quan Tuyền chau mày lại, nếu cô là người của Niếp Ngân thì sao lại có quan hệ với anh ta được?
– Thượng Quan Tuyền, cô vốn là người cực kì thông minh, là người Niếp Ngân yêu thương, vậy mà sáng nay lại thăm dò tôi, tối còn theo dõi tôi đến mức thần không biết quỷ không hay, hẳn là cô khôi phục trí nhớ lâu rồi?
Phong mỉm cười, lời nói cực kì bén nhọn: “Tôi cũng giống Niếp Ngân, chỉ thích những đứa trẻ ngoan mà thôi, đừng bao giờ làm chúng tôi thất vọng!”
Thượng Quan Tuyền thấy việc làm của mình bị bại lộ thì cũng không hề định giấu giếm. cô cười lạnh, ánh mắt khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có:
– Tôi nghĩ anh hiểu nhầm rồi, chủ thượng của tôi chỉ có một người, chính là Niếp Ngân, người mà tôi phải trung thành cũng chỉ có một mình anh ấy mà thôi.
Phong nghe vậy, ánh mắt càng thêm sắc bén. Anh ta vung tay tóm lấy cô, ánh mắt như con thú đang đi săn mồi nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền, giọng điệu hờ hững dường như có thêm phần tiếc hận:
– Lúc trước khi tôi và Niếp Ngân quyết định chọn cô đã biết cô sau này sẽ trở thành mỹ nhân rồi. Quả nhiên lớn lên cô lại càng trở nên xinh đẹp, khiến đàn ông trên đời này phải ngừng thở, người ta gọi đây là “thành cũng chết mà bại cũng chết”. Tính cách của cô cũng cực kì giống cô ấy nhưng lại xinh đẹp hơn cô ấy, chính vì thế mới khiến Niếp Ngân hết lần này đến lần khác làm trái nguyên tắc. nói cho Thượng Quan Tuyền cô biết, cấp trên của cô là cả tôi và Niếp Ngân, nếu Niếp Ngân muốn buông tha cho cô thì tôi tuyệt đối không bao giờ bỏ qua cho cô đâu!
Thượng Quan Tuyền liên tiếp lùi về phía sau mấy bước…
– “cô ấy” anh vừa nhắc tới là ai? Nếu anh ngang hàng với Niếp Ngân, vậy tại sao lại ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục?
Phong nhìn Thượng Quan Tuyền, nhưng dường như đang từ dáng vẻ của cô mà hình dung ra một người khác
