c khác, lặp lại hành động năm đó của hắn ta!”
– không được!
Phong hờ hững ngắt lời giáo phụ Nhân Cách: “Ông cho rằng Lãnh Thiên Dục không phát hiện ra chuyện này sao? Ngược lại hắn ta đã tới Singapore để điều tra chứng cứ rồi. Đống chứng cứ trong tay hắn chất như núi có thể khiến ông phải chết được rồi đó!”
– Tôi đã đoán sớm muộn gì Lãnh Thiên Dục cũng tra ra chuyện này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. hắn ta không để cậu làm à? – Giáo phụ Nhân Cách nhìn Phong đầy nghi ngờ.
Sắc mặt Phong trở nên nặng nề hơn, anh ta nhìn thẳng vào ánh mắt nghi vấn của giáo phụ Nhân Cách.
– Muốn có được tín nhiệm của Lãnh Thiên Dục không hề dễ chút nào. hắn ta là người cực kì đa nghi, lòng dạ sâu không lường được. Chính vì như vậy nên năm đó tôi mới không tiếc an nguy của mình đã đỡ thay hắn một viên đạn nhằm lấy được sự tin tưởng của hắn, nhưng mà…
Anh ta dừng một chút, trầm mặc như đang tự hỏi…
– Nhưng sao? Chẳng lẽ Lãnh Thiên Dục nghi ngờ cậu rồi à? – Giáo phụ Nhân Cách ngồi đối diện Phong, thận trọng lên tiếng hỏi.
– Có lẽ bây giờ tôi đã khiến Lãnh Thiên Dục nghi ngờ rồi, hoặc ngay từ đầu hắn chưa bao giờ tin tưởng tôi. Qua việc lần này, tư liệu điều tra đều nằm trong tay Lãnh Thiên Dục cả, tôi không hề biết gì hết! – Phong nhíu mày lại nói.
Giáo phụ Nhân Cách dựa người vào sofa, giọng điệu lạnh lùng: “Phong, cậu phải biết rằng năm đó tôi đã tạo cơ hội cho cậu ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục, mục đích là khiến cậu lấy được lòng tin của Lãnh Thiên Dục để trở thành nội gián. Giờ cậu nói cho tôi như vậy chính là ám chỉ cho tôi biết việc cậu làm nội gián đã hoàn toàn hết giá trị lợi dụng rồi”.
– sự việc phát triển đến mức này tôi cũng không thể khống chế nổi, nhưng hy vọng giáo phụ làm việc hãy cẩn thận. Lãnh Thiên Dục muốn đẩy ông vào chỗ chết, Thượng Quan Tuyền bị mất trí nhớ cũng có khả năng uy hiếp ông! – Phong lạnh lùng lên tiếng, vẻ mặt không hề có chút tức giận nào, giọng điệu vẫn nhạt như nước ốc.
Nhưng lời Phong nói không hề khiến giáo phụ Nhân Cách hoảng sợ, ông ta cười ha hả đầy châm chọc…
– Phong, thật ra lúc đầu tôi cũng phân vân. Vào hôm con trai tôi chết, Lãnh Thiên Dục thông minh như vậy làm sao có thể không đoán ra được người chủ mưu là tôi chứ, vậy mà hắn lại buông tha cho tôi. Chuyện này cũng vậy, chứng cứ nằm trong tay mà hắn vẫn sóng yên biển lặng, vì thế rốt cuộc tôi cũng đã hiểu, Lãnh Thiên Dục không phải muốn mạng tôi mà là muốn mạng của người đứng đằng sau tôi kìa.
Phong nghe vậy, vẻ mặt dần lạnh đi…
– Lời giáo phụ nói tôi không hiểu!
– Tôi cũng không hiểu, cậu chỉ là con chó bên chân tôi mà thôi, tại sao Lãnh Thiên Dục không nhắm vào chủ nhân mà lại muốn bắt chó chứ? Phong, xem ra tôi đã khinh thường cậu quá rồi! – Ánh mắt giáo phụ Nhân Cách lóe lên tia khác thường, giọng nói già nua đầy ẩn ý.
– Xem ra ngài giáo phụ lẩm cẩm rồi, ông càng nói tôi lại càng không hiểu! – Phong nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn ông ta.
– không hiểu cũng không sao, chỉ cần nghe theo tôi là được. Cậu cũng biết Niếp Ngân đã từ bỏ nhiệm vụ này chính là vì cô gái chết tiệt kia. Tôi muốn cậu lập tức diệt trừ cô ta, ngăn hậu họa sau này! – Ngữ khí của giáo phụ Nhân Cách như đang thăm dò.
HỒI 13 – CHƯƠNG 7: GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU (2)
Nghe vậy nhưng sắc mặt Phong vẫn hết sức điềm nhiên, hờ hững nói với giáo phụ Nhân Cách: “Tôi đã nói rồi, Niếp Ngân cũng giống Lãnh Thiên Dục, đều là những người khó đối phó, chuyện này cần bàn bạc kĩ hơn”.
Sắc mặt giáo phụ Nhân Cách dần thay đổi, ông ta chậm rãi đứng lên, tay cầm một khẩu súng lục chĩa thẳng vào đầu Phong…
– Ông muốn giết tôi? – Phong hỏi, vẻ mặt không hề có chút căng thẳng nào.
Giáo phụ Nhân Cách cười lạnh: “Phong, không phải là Niếp Ngân khó đối phó mà là hiện tại cậu không thể đối phó với anh ta!”
– Ông có ý gì? – Phong mỉm cười, thờ ơ lên tiếng.
Họng súng ngay lập tức được đặt vào huyệt thái dương của Phong, đôi mắt màu xanh lam của giáo phụ Nhân Cách lúc này đầy ngoan độc.
– Phong, cậu không hề đơn giản chút nào. Tôi vốn cho rằng cậu chỉ là con chó bên cạnh tôi, không ngờ cậu là lại là người của Niếp Ngân, xem ra tôi thật sự đã khinh thường cậu rồi!
– Xem ra giáo phụ đã tốn không ít tâm huyết để điều tra lý lịch của tôi, đúng là không đơn giản chút nào! – Phong nhếch mép cười, không hề bận tâm đến họng súng đang chĩa vào đầu mình, chậm rãi đứng lên.
– thật không ngờ giáo phụ Nhân Cách cả đời thông minh là vậy mà lại nhất thời hồ đồ, thật là phí hết cả tâm huyết bao năm qua. Quan trọng hơn là ngay cả tính mạng con trai mình cũng phải hi sinh! – Vẻ mặt giáo phụ Nhân Cách càng trở nên tàn nhẫn và ngoan độc hơn.
– Đó là cậu ta gieo gió gặt bão mà thôi. Hơn nữa tôi nghĩ lúc ấy ngài giáo phụ lo muốn chết, nếu không đã chẳng vội vã đuổi đến sợ con trai khai ra mình. Tôi giết cậu ta cũng là giúp ông thôi!
Vẻ mặt Phong vẫn hết sức bình thản, bên trong đôi mắt sắc bén như có một vòng xoáy điên cuồng…
– Giúp tôi? Haha…
Giáo phụ Nhân Cách châm chọc cười to: “Xem ra cậu tự lo ình đi thì hơn. thật ra nếu cậu có lòng giúp tôi thì tôi chẳng quan