XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327952

Bình chọn: 7.5.00/10/795 lượt.

ấu tâm trạng của mình nữa, cứ phải che đậy khiến cô cảm thấy rất bức bách.

Đầu bên kia điện thoại lại truyền đến giọng nói đầy chân thành: “Anh sẽ về nhanh thôi, em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh!”

– Vâng! – Thượng Quan Tuyền dịu dàng lên tiếng, trong lòng cảm thấy cực kì ấm áp.

– Tuyền, em đưa máy cho dì Trần đi, anh muốn nói chuyện với dì ấy!

Dì Trần nhận điện thoại…

– Dì Trần, tuy tôi không biết sao tự dưng Tuyền lại muốn đi bơi nhưng cô ấy từng bị rơi xuống nước nên sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi. Hôm nay dì nhất định phải chú ý đến cô ấy, đừng để cô ấy xảy ra chuyện gì. Còn nữa, mấy lời dặn dò này dì không cần nói cho Tuyền biết đâu! – Lãnh Thiên Dục hạ giọng, lời nói rất nặng nề.

– Vâng, đại thiếu gia! – Dì Trần lập tức đáp lời.

*****

Ánh nắng vàng rải khắp Lãnh gia, cả tòa biệt thự màu trắng dưới những tia nắng vàng rực rỡ càng thêm phần mộng ảo và thanh lịch.

Thảm cỏ màu xanh như một tấm đệm mát mẻ, trong vườn cành lá xum xuê, vòi phun nước phun những tia nước nổi bọt trắng xóa giữa vườn hoa. đi qua khu vườn ngập tràn sắc xanh với lối thiết kế đan xen cực kì hợp lý ấy, phóng tầm mắt ra xa là có thể nhìn thấy cảnh tượng mùa xuân cực kì đẹp. Ở phía xa có bể bơi, gần đó có một căn phòng được làm bằng thủy tinh trong suốt, phòng tập thể thao, sân golf.

Ngoài Thượng Quan Tuyền đang đứng trong khung cảnh tuyệt đẹp ấy thì còn có mấy người vệ sĩ khác, bọn họ do Phong phái tới để bảo vệ sự an toàn cho Thượng Quan Tuyền.

Bộ quần áo tắm càng tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của Thượng Quan Tuyền, khiến cô càng trở nên động lòng người hơn. Nước trong bể xanh biếc lóng lánh dưới ánh mặt trời kết hợp cùng dáng vẻ nhàn nhã của cô gái xinh đẹp khiến cô như một mỹ nhân ngư đang đắm chìm dưới làn nước biếc.

– Đại thiếu phu nhân, quá thời gian rồi, mau lên thôi! – Dì Trần hoàn thành trách nhiệm cực kì tốt, căn đúng thời gian để gọi Thượng Quan Tuyền lên.

Thượng Quan Tuyền ngửa mặt lên khỏi làn nước, tư thái tuyệt đẹp giống như một đóa hoa sen mới nở rộ. cô bước lên trên, dì Trần lập tức choàng chiếc khăn tắm lên người cô.

Thượng Quan Tuyền thoải mái dựa người vào ghế. Phong bước lên trước, cung kính hạ thấp người xuống nói: “cô Thượng Quan, ở đây đều là người do tôi sắp xếp, có gì cô cứ ra lệnh!”

Nhìn vẻ mặt tĩnh lặng của Phong, ánh mặt trời chiếu lên người khiến bóng anh ta đổ dài xuống ghế, Thượng Quan Tuyền trong lúc lơ đãng lại nhớ tới lời của bác Hoàng đã từng nhắc tới người đàn ông đe dọa cha nuôi cô.

Trong mắt bác Hoàng, người đàn ông đó có dáng người cao lớn giống Niếp Ngân. Người cao giống Niếp Ngân thì có lẽ có rất nhiều, nhưng dáng người của Niếp Ngân cực kì chuẩn, lại thêm được tôi luyện trong quá trình huấn luyện nên vóc dáng cao lớn của anh ta rất đặc biệt.

Mà người đàn ông có dáng người giống Niếp Ngân thì Thượng Quan Tuyền cũng từng gặp, ví dụ như Lãnh Thiên Dục chẳng hạn. Dáng người hắn cũng hoàn mỹ như của Niếp Ngân vậy. Trừ hắn ra thì cô cũng gặp hai người nữa, đó là Phong và Lôi. Nếu loại trừ Lôi ra thì chỉ còn lại Phong. Anh ta là người mà hiện tại cô nghi ngờ nhất, tuy cô chưa từng gặp qua hai vị chấp pháp là Vân và Vũ.

Đương nhiên, mọi chuyện chỉ là hoài nghi của cô mà thôi!

– Phong, anh luôn xử lý chuyện trong tổ chức rất tốt, mấy ngày nay phải lo lắng cho an toàn của tôi khiến anh vất vả rồi!” – Thượng Quan Tuyền cười ảm đạm, nhẹ giọng nói.

Phong nghe vậy, hơi mím môi lại rồi đáp: “cô Thượng Quan nói quá lời rồi, đây là chuyện Lãnh tiên sinh giao, cũng là chức trách của chúng tôi”.

Thượng Quan Tuyền gật đầu rồi quay đầu nói với dì Trần đang đứng bên cạnh: “Dì Trần, ở đây có Phong là được rồi, dì cứ đi làm việc của dì đi!”

– Cái này… – Dì Trần nhìn Phong, dường như có chút lo lắng.

– Dì Trần, nếu dì cứ nhất quyết ở đây thì có phải là không muốn nấu canh cho cháu uống đúng không? – Thượng Quan Tuyền làm nũng nói.

– À, được, được… thì ra đại thiếu phu nhân muốn uống canh dì Trần nấu à, tôi đi làm ngay đây! – Dì Trần không nói nhiều lời, dặn dò Phong vài câu rồi rời đi.

– cô Thượng Quan, dì Trần vừa nhắc cô đang mang thai, không nên bơi lội nữa! – Phong lên tiếng.

Thượng Quan Tuyền mỉm cười: “Đương nhiên rồi, tôi cũng không định bơi tiếp!”. Sau khi nói xong, cô nhẹ nhàng cầm tuýp kem chống nắng lên đưa cho Phong.

Phong ngạc nhiên, ánh mắt không hiểu nhìn Thượng Quan Tuyền.

– Anh thoa kem chống nắng được không? Giúp tôi chút! – Ngữ khí của Thượng Quan Tuyền nghe rất hồn nhiên nhưng lại ẩn chứa sự thâm trầm khó phát hiện.

Phong nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, sau đó anh ta lên tiếng: “cô Thượng Quan nói đùa rồi, cô là người của Lãnh tiên sinh, Phong dù có một trăm cái mạng cũng không dám làm vậy”.

– Anh nói gì kì lạ thế, tôi chỉ nhờ anh giúp tôi thoa kem chống nắng thôi mà, việc gì phải nghiêm trọng thế! – nói xong, cô liền nhét tuýp kem chống nắng vào tay Phong rồi ngồi dậy, đưa lưng về phía anh ta.

Ánh mắt Phong đầy phức tạp, nhưng cũng bước lên, cẩn thận đặt tay lên vai cô, sau đó nhẹ nhàng kéo khăn tắm xuống…

Hình xăm đầu người phụ nữ tóc rắn lập tức xuất hiện ngay trước mắt a