Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327804

Bình chọn: 9.5.00/10/780 lượt.

g Quan Tuyền giật mình, giờ khắc này cô mới chính thức cảm nhận được tình cảm thân thuộc của một gia đình là như thế nào.

Lát sau, cô cười: “Dục, chẳng nhẽ không thể là con gái được à! Anh đúng là đồ trọng nam khinh nữ!”

Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu lên, bật cười, sự oán trách của cô vừa rồi cực kì hồn nhiên khiến tim hắn đập thình thịch. hắn đưa tay vỗ nhẹ suối tóc dài của cô, cất lời đầy mê đắm:

– Tuyền, làm sao bây giờ, anh thích trẻ con lắm, thích con gái nữa, cho nên em nhất định phải sinh cho anh mấy đứa con gái, giống như nhà Thiếu Đường ấy, có cả con trai cả con gái thật là thích!

– Sinh con nhiều như vậy em mệt lắm! – Thượng Quan Tuyền ra vẻ giận dỗi.

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục ngập tràn tình yêu, hắn vòng tay ôm chặt lấy cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “Đến lúc đó em sẽ biết anh ngang bướng thế nào, để xem em có chịu không!”

– Đồ háo sắc!

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền càng đỏ lên, sau đó cô ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, hai con ngươi đen đảo qua đảo lại rồi lên tiếng: “Xem ra trong sách viết đúng thật!”

– Sách viết? Sách viết gì cơ? – Lãnh Thiên Dục không hiểu, ngây ngốc hỏi.

Thượng Quan Tuyền mím môi cười: “Sách viết nếu hai người hơn kém nhau bốn tuổi sẽ có sự cách biệt. Anh hơn em những mười tuổi, vậy nhất định là tính cách em khác hẳn anh rồi. Anh háo sắc như thế, nhất định sẽ làm hư em!”

Chương 215

HỒI 13 – CHƯƠNG 6: GÂY CHÚ Ý (1+2)

– cô bé này, em đang lấy anh ra làm thú tiêu khiển đấy à? – Lãnh Thiên Dục ngộ ra, lập tức ra vẻ như hung thần cúi đầu xuống, trừng phạt cắn nhẹ lên chiếc cổ trắng ngần của cô.

– Haha… – Thượng Quan Tuyền trốn không được, chỉ có thể ngửa đầu cảm nhận cảm giác tê dại – Dục… – Tiếng thì thầm đầy tình cảm vang lên.

– Tuyền, Tuyền của anh! – Lãnh Thiên Dục ôm chặt lấy cô, lưu luyến không muốn buông ra.

*****

– Hôm nay thời tiết đẹp lắm, thiếu phu nhân có muốn xuống dưới tầng đi dạo không?

Dì Trần đi vào phòng ngủ, kéo rèm ra, ánh nắng vàng rực rỡ lập tức chiếu sáng căn phòng.

– Dì Trần, cháu đã bảo dì đừng gọi cháu như thế mà!

Thượng Quan Tuyền ngẩn người ngồi trên giường, hơi nheo mắt lại, miễn cưỡng lên tiếng. Ánh nắng vàng càng khiến cô nhớ Lãnh Thiên Dục.

Nhớ nhung là một cảm giác như đang hành hạ con người, nó khiến người ta chẳng muốn làm gì, trái tim như thắt lại. Trời ơi, hắn vừa mới đi thôi mà cô đã ngơ ngẩn ra rồi.

Dì Trần cười: “Tuy tôi là quản gia của Lãnh gia nhưng quy định vẫn phải tuân theo. Dì Trần nhìn thấy đại thiếu gia rất quan tâm đến cô, còn cô bây giờ đang mang thai cốt nhục của Lãnh gia, tất nhiên phải là thiếu phu nhân của chúng tôi rồi. Nhưng dì Trần nghĩ mãi không ra, tại sao tình cảm hai người tốt như vậy mà không làm hôn lễ luôn đi?”

Thượng Quan Tuyền mỉm cười, nụ cười đầy chua xót, cô đăm chiêu hỏi: “Dì Trần, dì nói hai người yêu nhau nhất định sẽ ở bên nhau sao?”

– Đương nhiên rồi! Giống như cô và đại thiếu gia vậy, không phải hai người đang ở bên nhau sao? Dì Trần cho rằng chỉ cần tình cảm của hai người kiên định thì dù có gặp khó khăn trắc trở thế nào rồi cũng sẽ vượt qua thôi! – Dì Trần trả lời cực kì kiên định.

Thượng Quan Tuyền thầm than một tiếng, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy đăm chiêu.

– Xuống vườn hoa đi dạo một lát đi! – Dì Trần thấy Thượng Quan Tuyền có vẻ cô đơn, lập tức đưa ra đề nghị.

– Trước khi đại thiếu gia đi đã dặn đi dặn lại là ngày nào cũng phải giúp cô đi dạo bộ. Đại thiếu gia quan tâm đến cô lắm đó, biết cô thích hoa nên không chỉ sai người trồng cả một rừng hoa tử vi mà còn trồng cả hơn năm mươi loại hoa hồng nữa đấy!

Thượng Quan Tuyền nghe vậy lại càng thêm lưu luyến, người đàn ông này dụng tâm như vậy, sao cô lại không cảm nhận được chứ.

– Dì Trần, dì giúp cháu chuẩn bị áo tắm, cháu muốn xuống bể bơi một chút!

– Cái này… – Dì Trần ấp úng.

– Dì Trần? Sao thế? – Thượng Quan Tuyền cảm thấy kì lạ.

Dì Trần lấy điện thoại ra, vừa ấn số vừa nói: “Đại thiếu phu nhân, giờ cô đang mang thai, chuyện này tôi không tự quyết được. Dù bác sĩ có nói cô có thể bơi được nhưng tôi muốn hỏi ý kiến đại thiếu gia xem thế nào!”

Thượng Quan Tuyền khóc dở mếu dở, sao cô có cảm giác mang thai giống như tội phạm bị theo dõi vậy?

Điện thoại vừa kết nối, dì Trần liền nói ngắn gọn rồi đưa điện thoại cho Thượng Quan Tuyền.

– Tuyền! – Điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp, hấp dẫn của Lãnh Thiên Dục.

Nghe được giọng nói quen thuộc, Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất tủi thân, cổ họng như bị nghẹn lại: “Dục…”.

– Dì Trần nói em muốn đi bơi phải không? – âm thanh trầm thấp lại truyền đến.

– Ừm! Nhưng dì Trần nói muốn hỏi ý kiến anh mới được! – Thượng Quan Tuyền như đang làm nũng.

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một lúc, Lãnh Thiên Dục mới lên tiếng: “Thôi được rồi, nhưng bác sĩ nói em không nên bơi lội lâu đâu, chỉ được bơi khoảng mười lăm phút thôi đấy!”

– Ừm! – Thượng Quan Tuyền đáp ứng.

– Tuyền… – Giọng nói đầy dịu dàng vang lên – Em có nhớ anh không?

Thượng Quan Tuyền nắm chặt chăn, vội vã đáp: “Có, nhớ lắm, anh vừa đi là em đã nhớ anh rồi…”.

cô không muốn che gi


Old school Swatch Watches