, “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Anh không trả lời cô.
Nghe anh nói vậy, Tô Nhiễm vô cớ nhẹ nhõm. Vừa rồi cô cảm thấy hết sức căng thẳng, cô không biết khi bản thân nghe tên một người phụ nữ xa lạ nào đó thốt ra từ miệng anh thì sẽ thế nào. Cô cắn môi, “Tôi chỉ nghĩ đàn ông không bao giờ đặt tình yêu ở vị trí thứ nhất. Giống như anh bốn năm trước, anh vì tiền đồ nguyện hy sinh hôn nhân của bản thân, như vậy đáng giá không?”
“Sao em biết tôi hy sinh hôn nhân của bản thân?” Giọng Lệ Minh Vũ bỗng nhiên không vui.
“Điều kiện để đi đến hôn nhân là hai người yêu nhau. Nhưng con người càng thành công càng không tìm được tình yêu chân thành. Nguyên nhân?” Tô Nhiễm nhếch miệng, ánh mắt tự hỏi, thở dài một hơi, “Có lẽ trong mắt đàn ông các anh, tình yêu là thứ rẻ mạt nhất, là thứ dùng để trao đổi, nên anh sẵn lòng dành tình yêu đánh đổi thành công, dùng hôn nhân để đến đỉnh cao của sự nghiệp. Việc này chẳng có gì đáng trách, tình yêu là thứ hư vô mờ mịt, nhìn không thấy sờ không được, nhưng sự nghiệp thành công có thể mang đến sựoả mãn cho anh. Những thứ mà anh thấy, đạt được đều là đồ thật vật thật, là tiền tài và quyền lực.”
Thanh âm Tô Nhiễm rất nhẹ rất nhạt, nhẹ đến mức Lệ Minh Vũ bắt không được, nhạt đến mức anh sờ không tới. Anh nhìn ánh mắt cô trống rỗng xa xôi, giây phút này anh thấy hoang mang vô cùng, có lẽ anh tự tin, có lẽ anh luôn cho rằng bản thân anh đúng, nhưng anh dần hoài nghi, anh có hiểu người phụ nữ này không.
Nói dứt câu, cô ngẩng đẩu nhìn anh, khẽ hỏi, “Cho nên anh mới không chút do dự đồng ý thoả thuận với ba tôi, đồng ý thoả thuận bán đứng hạnh phúc của cả cuộc đời anh phải không? Nhưng sai lầm trước sau vẫn là sai lầm, lẽ nào anh không nghĩ một ngày nào đó người con gái anh yêu thật lòng xuất hiện, anh sẽ làm sao?”
Lệ Minh Vũ cau chặt mày. Cho tới tận ngày hôm nay, anh chưa từng nghĩ trên đời này sẽ còn nụ cười của người con gái thứ hai có thể rung động anh. Anh hơi mím môi, cố gắng ra vẻ điềm nhiên, cất giọng nhàn nhạt, “Đàn ông không giống phụ nữ, nhiều thời điểm, đàn ông sống chỉ vì trách nhiệm.”
Tô Nhiễm gật đầu. Cô không phủ định điều này.
“Trách nhiệm này, phụ nữ chưa từng có.” Anh chuyển đề tài, nâng cầm cô lên, đối mắt với cô, “Cho nên bốn năm qua em mới có thể vô ưu vô lo.”
Lại dời đề tài sang bản thân cô!
Tô Nhiễm không nói, cô sợ câu nào đó của mình sẽ đắc tội anh.
Thấy cô cúi mắt, hàng mi dài phe phẩy, Lệ Minh Vũ bắt gặp bộ dáng cô do dự, lòng anh mềm mại, ngón tay cái chạm môi cô, anh cúi đầu hôn cô.
Trái tim Tô Nhiễm theo hành động của anh đập mạnh một nhịp, cô không dám động đậy, để mặc môi anh dịu dàng vấn quýt môi cô, nhuộm tràn mùi hương thuộc về anh. Vài phút sau, Lệ Minh Vũ bất ngờ buông cô ra, anh không tiếp tục làm cô hoảng hốt, môi anh ở rất gần rất gần cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở phả ra từ hàm răng trắng tinh của anh, gần đến mức cô có thể cảm nhận vòm ngực anh phập phồng như đang kiềm nén cảm xúc nào đó.
Thời gian giữa họ từng giây, từng phút trôi qua, mãi lâu sau đó, anh và cô vẫn không lên tiếng.
Tô Nhiễm không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy bầu không khí này ngột ngạt, cô vô thức ngước mắt nhìn anh, thấy anh vẫn nhìn mình chằm chặp, cô căng thẳng lật đật cúi đầu. Nhưng anh liền nâng mặt cô lên, anh nhìn cô, buộc cô cũng nhìn thẳng vào mắt anh…
“Chúng ta…” Anh lên tiếng, giọng anh trầm tĩnh hàm chứa dò xét, như đang dò xét tâm tư của bản thân, hoặc như đang dò xét tâm tư của cô, hơi hé môi, “Bắt đầu lại lần nữa, được không?”
Vừa rồi anh nghĩ rất lâu, nghĩ đến cuộc sống bốn năm qua không có cô bên cạnh, nghĩ đến tình cảnh hết đêm mai cô sẽ bỏ anh đi, nhưng anh nhận ra tim mình đau như dao cắt. Tuy anh không biết trạng thái và hình thức sống cùng cô sau này sẽ thế nào, nhưng anh muốn thử, thật sự muốn thử cóphải anh buông tha được quá khứ hay không, anh và cô còn bắt đầu lại được không.
Tô Nhiễm ngây người nhìn anh, lòng như va chạm phải hoả tiễn rồi nổ tung, cô nuốt nước bọt, một cảm giác không tài nào nói thành lời bỗng dưng trào dâng, đánh mạnh cô.
Bắt đầu lại lần nữa?
Anh và cô?
Cô hoang mang nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt. Có một nguồn lực thôi thúc cô gật đầu, nhưng cô biết rõ từ đầu đến cuối, anh và cô chưa bao giờ tin tưởng lẫn nhau, dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, anh và cô mỗi ngày đều sống trong lừa dối và hoài nghi về đối phương. Quan hệ như vậy, dù bắt đầu lại lần nữa cũng là thống khổ?
Thấy thần thái cô chần chờ, đợi mãi nhưng cô vẫn không trả lời, Lệ Minh Vũ nôn nóng, ôm cô chặt hơn, đè thấp giọng: “Đêm mai đừng đi, tôi…xin em.”
Trái tim Tô Nhiễm và lời nói của anh va chạm nhau đến đau đớn, hốc mắt cô bất giác đỏ hoe, miệng cô mấp máy, muốn trả lời nhưng lơ đãng nghĩ đến lời mẹ từng nói…
Khi con thật sự bàng hoàng, hãy nhìn bệnh án của con, sau đó con hẵng quyết định bản thân còn muốn tiếp tục yêu người đàn ông mà con không hiểu hay không.
Dòng thác trào dâng từ tận đáy lòng bỗng đông cứng.
Bốn năm trước như mũi khoan dùi tim cô đau đớn hoặc như ma quỷ lôn bám theo dằn vặt cô.
“Ngày hôm nay