Snack's 1967
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217264

Bình chọn: 7.5.00/10/1726 lượt.

he thấy tiếng bước chân anh đến gần, không kịp né tránh, anh đã kéo chăn khỏi người cô, thân thể trắng ngần lưu đầy vết tích thuộc về anh phơi bày trước mặt Hòa Vy.

Anh ngồi xuống cạnh Tô Nhiễm.

Sắc mặt Hòa Vy tái nhợt.

Sắc mặt Tô Nhiễm cũng trắng bệch, ngay cả làn môi cũng run rẩy.

Tay Lệ Minh Vũ vươn ra, dừng trên đầu cô, rồi nhích dần xuống dưới, khẽ thở dài: “Em cô giống như một con mèo ngoan ngoãn, hoặc như một con rối không biết cách phản kháng bị tôi xâm hại, giày vò…”

Tô Nhiễm theo bản năng nhìn anh, ánh mắt mang theo nỗi niềm vô vọng. Cô biết cò kè với ma quỷ, kết quả chỉ có một là sống không bằng chết. Phải rồi, anh đang khiến cô sống không bằng chết.

Hòa Vy bụm miệng, đôi mắt chất chứa bi thương và thất vọng, “Minh Vũ, vì sao là nó? Vì sao anh chọn tới chọn lui vẫn là nó?”

“Bởi vì…” Lệ Minh Vũ thở dài, ngón tay anh sượt từng chút một trên cơ thể run lẩy bẩy của Tô Nhiễm, anh phớt lờ sự hiện diện của Hòa Vy, cất giọng thản nhiên: “Em cô là người dễ dàng khống chế nhất. Muốn giữ cô ấy bên cạnh, tôi chỉ cần uy hiếp những người xung quanh. Như vậy, cô ấy sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường của tôi, mặc cho tôi nhấm nháp, mặc cho tôi chơi đùa, mặc cho tôi chiếm hữu hết lần này tới lần khác.”

Hòa Vy bịt kín tai.

Tô Nhiễm tuyệt vọng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của anh. Ngoài bóng tối sâu ở đáy mắt sau thẳm, nó còn phảng phất thêm một thứ khác. Thứ đó như bị kìm nén, ràng buộc bằng sợi dây vô hình và dường như nó đang đấu tranh vô vọng. Mà cô lại bị anh bủa vây, chiếm đoạt, lạc lối trong ánh mắt đen thẳm kiềm chế đó…

Cô biết anh không hạnh phúc. Chính như lời anh nói, vĩnh viễn cũng không có được hạnh phúc, vì thế anh lôi kéo cô cùng chịu chung bất hạnh.

Đôi tay anh siết chặt còng eo của cô, nụ hôn không coi ai ra gì hạ xuống.

Cô giãy dụa nhưng không thoát khỏi anh, đành nhắm nghiền mắt, đón nhận một cách bất lực. Tô Nhiễm biết anh cố tình khiêu khích hai chị em cô. Anh từng dùng Hòa Vy kích thích cô, thì nay anh dùng cô khiêu khích Hòa Vy.

Lòng cô quặn đau. Trái tim và thân thể cô đều đầy thương tích nhưng anh luôn xát muối lên đó, liên tiếp tàn phá cơ thể và tinh thần vốn đã gầy mòn từ lâu của cô.

Tô Nhiễm nghe thấy tiếng trái tim mình nát vụn, từng mảnh vỡ hóa thành tro bụi…

Hòa Vy khóc, ngã vào cạnh cửa.

***

Cục diện ngày cuối cùng có chút hoang đường nực cười. Việc Hòa Vy bất ngờ đến Bán Sơn xé rách hoàn toàn phần yên ổn mà Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ luôn giữ gìn cẩn thận. Hòa Vy không có ý định rời đi, Lệ Minh Vũ cũng không quan tâm.

Sau này, Tô Nhiễm mới biết chìa khóa biệt thự Bán Sơn mà Hòa Vy có là do bản thân Hòa Vy lén tìm xưởng phân phối làm riêng, ngay cả Lệ Minh Vũ cũng không biết Hòa Vy có chìa khóa.

Khi Tô Nhiễm mặc xong quần áo, Hòa Vy đi đến lần nữa. So với vẻ kích động ban sáng, Hòa Vy trở nên bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt Hòa Vy sưng mọng chừng tỏ Hòa Vy đã khóc thêm một trận sau đó.

Tô Nhiễm thấy Hòa Vy đi vào, cô ngồi trên giường thở dài sườn sượt. Hòa Vy thay đổi dáng vẻ cao ngạo dĩ vãng, sắc mặt phờ phạc ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Nhiễm giây lát, cất giọng uể oải, “Tiểu Nhiễm, chị xin em, em rời khỏi Minh Vũ được không?”

Có đôi khi hai người cùng sống trong một căn biệt thự thì vừa đủ, thêm một người sẽ nảy sinh vài thay đổi.

Bốn năm trước, khi Tô Nhiễm bước ra từ căn biệt thự này, dường như đã chứng tỏ nơi đây chưa từng thuộc về cô. Cho đến bốn năm sau, khi Hòa Vy công khai xông đến đây với thân phận chủ nhân, cô càng có loại cảm giác này.

Có điều Hòa Vy của bốn năm sau khác bốn năm trước. Từ thái độ cay nghiệt lúc đầu đến cầu khẩn bây giờ, chỉ duy nhất một điều không thay đổi: chính là mong muốn Tô Nhiễm rời khỏi.

Khóe mắt Hòa Vy ẩn hiện ánh lệ, Tô Nhiễm nhìn Hòa vy, lòng cô bỗng dâng tràn chua xót. Thời gian quả nhiên thay đổi tất cả. Bốn năm ngắn ngủi, nó khiến Hòa Vy đánh mất tôn nghiêm, trở nên hèn mọn, quỵ lụy tình yêu; nó khiến Lệ Mih Vũ vứt bỏ mặt nạ trầm tĩnh cố hữu, trở nên vui buồn thất thường, dịu dàng tột cùng rổi cũng tàn nhẫn cực độ; nhưng cô vẫn muốn cám ơn bậc thầy thời gian, chí ít nó mài giũa cô trở nên điềm tĩnh, bàng quan đối diện với mọi việc.

Tô Nhiễm không trả lời Hòa Vy, co kéo tay Hòa Vy, vuốt những từng ngón, rồi đến ngón áp út, cô đột nhiên hỏi, “Chị yêu anh ta như vậy, sao có thể nhân nhượng anh ta còn mang nhẫn kết hôn của bốn năm trước?”

Hòa Vy vốn đang ngân ngấn nước mắt bỗng ngẩn ra.

Tô Nhiễm ngẩng đầu, bình thản đối diện với đôi mắt ngây đờ của Hòa Vy.

Hòa Vy hoảng hốt, lập tức rụt tay về, cô vô thức siết chặt tay, bờ môi run bần bật hồi lâu vẫn không đưa ra được đáp án thuyết phục.

“Em nghĩ, em có thể nói đáp án thay chị..” Tô Nhiễm thở dài.

Hòa Vy thấp thỏm, đưa mắt nhìn Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm vẫn nhìn cô như trước, giọng cô chắc nịch, “Lệ Minh Vũ vốn không kết hôn với chị.”

Nói dứt lời, Hòa Vy hốt hoảng đứng phắt dậy, tỏ vẻ cứng cỏi che lấp nỗi lòng bất an, cô hít thở gấp gáp, “Ý của cô là gì? Lần trước tôi đã kể cô biết chuyên tôi và Minh Vũ kết hôn, bây giờ cô nói vậy…”

“Anh ta đã giải thích rõ với em rồi.” Tô N