Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217280

Bình chọn: 8.00/10/1728 lượt.

hiễm thấp giọng cắt ngang. Đối lập với một Hòa Vy kích động, Tô Nhiễm điềm nhiên như không.

Hòa Vy run bắn người, trợn to mắt nhìn chằm chằm Tô Nhiễm, lát sau Hòa Vy vô thức lắc đầu, thều thào: “Không thể nào…. Không thể nào, anh ấy sao phải giải thích…”

“E rằng cả em và chị đều không hiểu người đàn ông này.” Tô Nhiễm nghe Hòa Vy nói, bật ra một tiếng thở dài. Chứng kiến phản ứng của Hòa Vy, cô đã hiểu rốt ráo mọi thứ. Chuyện kết hôn căn bản chỉ là một vở kịch do Hòa Vy tự biên tự diễn mà thôi. Cô suy nghĩ giây lát, rồi nhìn Hòa Vy, “Mấy năm qua, Lệ Minh Vũ chưa từng đưa ra bất cứ lời giải thích nào về chuyện kết hôn. Dù sự việc huyên náo, anh ta cũng không đứng ra làm sáng tỏ vậy nên chị cứ theo suy nghĩ của mình cho rằng anh ta ngầm thừa nhận, mãi mãi cũng không giải thích chuyện này, đúng không?”

Ánh mắt Hòa Vy nhìn Tô Nhiễm tràn trề đố kỵ, nắm chặt tay, đôi môi run lên, “Đúng vậy, tôi và Minh Vũ không kết hôn với nhau. Nhưng Tô Nhiễm, nếu bốn năm sau cô không xuất hiện, tôi và anh ấy nhất định sẽ thành đôi, nhất định sẽ thành đôi! Tôi không biết cô quay về làm gì? Cô và anh ấy ly hôn rồi, vì sao còn chưa chịu từ bỏ?”

“Hết ngày hôm nay là được.” Tô Nhiễm không muốn tranh giành với Hòa Vy, cũng không muốn giải thích nhiều, thần sắc cô bình thản nhưng thoáng mệt mỏi. Chín ngày này đối với cô dài như chín năm, mỗi một ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ, cô không biết câu nói nào sẽ chọc giận Lệ Minh Vũ, cũng không biết hành động vô tâm nào sẽ kích thích bản tính ngang ngược quá trớn của anh. Cô không phủ nhận, khi Lệ Minh Vũ dịu dàng có thể khiến cô mê đắm, nhưng anh trước sau đều nguy hiểm, giống như một con sư tử, dù anh đang đùa giỡn thân mật với bạn, thì từ đầu chí cuối, anh vẫn luôn là sư tử tiềm tàng nguy hiểm.

Hòa Vy không ngờ cô sẽ nói như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.

“Đừng hỏi em vì sao. Nếu muốn hỏi, hãy hỏi Lệ Minh Vũ.” Tô Nhiễm trông thấy dáng vẻ Hòa Vy ngập ngừng, cô khẽ khàng nói, hơi nhích người sang bên, “Nói chung, qua hết hôm nay em có thể rời khỏi anh ta. Chị yên tâm, từ giờ trở đi em và anh ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.”

Bầu không khí trong phòng thoáng chốc tĩnh lặng.

Vài phút sau, Hòa Vy ngồi xuống, im lặng nhìn cô.

Hai người im lìm một lúc, Hòa Vy mới mở miệng, giọng cô hơi mệt mỏi xen lẫn cố chấp, “Tiểu Nhiễm, chị không thể quay đầu được nữa. Yêu anh ấy là số kiếp của chị, nhưng anh ấy thực sự có khả năng khiến phụ nữ trầm luân, biết rằng đó là hố lửa nhưng vẫn tình nguyện lao vào. Chị biết hành vi của mình rất đáng xấu hổ, nhưng chị không kìm chế được bản thân. Chi yêu anh ấy, yêu đến mức đau khổ, đau khổ đến nỗi cô đơn. Chị không muốn cơn đau và nỗi cô đơn này, em hiểu không?”

Tô Nhiễm nhìn cô, hồi lâu sau mới cất giọng nhỏ nhẹ, “Chị mệt lắm rồi, chị nghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong, cô đứng dậy.

Hòa Vy khổ sở chống đầu, anh mắt ngập tràn bi thương và bất lực. Khi Tô Nhiễm sắp bước ra ngoài, Hòa Vy lên tiếng, giọng cô khàn khàn cay đắng…

“Em hận chị không?”

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hòa Vy ngước mắt theo dõi bóng lưng Tô Nhiễm, trông đợi câu trả lời.

Giây phút chờ đợi dài đằng đẳng, sau cùng cô chỉ nghe một tiếng cạch, Tô Nhiễm đóng cửa bỏ đi.

Đến cuối cùng cô vẫn không nhận được câu trả lời.

***

Tiết trời u ám, mưa rơi khắp nơi.

Có lẽ chỉ mưa to xối xả mới có thể gột rửa màn sương dày đặc.

Và bầu trời sau cơn mưa, sẽ trở nên trong xanh sáng lòa.

Nhưng tiếc thay mưa vẫn đang rơi mỗi lúc một hơn.

Một chiếc xe đen băng qua màn mưa, bắn nước tung tóe khắp nơi. Xe chạy thẳng ra khỏi nội thành, khoảng hai mươi phút sau dừng trước một căn biệt thự màu trắng, cổng nhà tự động chầm chậm mở ra, xe chạy vào trong.

Quàn gia đứng đợi sẵn trên bậc thềm. Đợi xe dừng bánh hẳn, quản gia bung dù đi lên trước mở cửa xe, một đôi chân mang vớ da dài bước ra, liền sau đó là khuôn mặt thiếu phụ xinh đẹp.

Cây dù đen che khuất mặt, nhưng khó giấu dáng vẻ thướt tha yêu kiều, bà ta không đi vào biệt thự ngay, chỉ ngẩng đầu nhìn căn biệt thự trước mặt, vẻ mặt bà ta chợt bấn thần.

“Bộ trưởng đang đợi bà.” Quản gia đứng bên cạnh nhắc nhở.

Thiếu phụ than nhẹ một tiếng không nói gì, gật đầu rồi theo quản gia vào trong.

Màn mưa sau lưng bà ta càng lúc càng nặng hạt hơn. Cánh cổng trạm trổ hoa văn chậm rãi đóng lại, che lấp cơn mưa tầm tã.

***

Đời sống ba nguời rất kỳ lạ, nhưng may thay điều nay chỉ diễn ra trong một ngày.

Đến buổi trưa, Lệ Minh Vũ bỗng dưng về nhà. Từ lúc anh ra ngoài đến trở về chỉ có vài tiếng ngắn ngủi, có lẽ anh phải chủ trì một cuộc họp nào đó, cụ thể ra sao thì Tô Nhiễm không biết.

Hòa Vy hấp tấp đi tới, muốn cởi áo khoác ướt sũng nước mưa thay anh, nhưng bị vẻ mặt lạnh băng của anh dọa hoảng sợ.

Tô Nhiễm toàn tâm toàn ý sáng tác trên lầu hai đến quên cả thời gian, khi Hòa Vy gõ cửa cô mới biết giờ này đã là buổi trưa.

“Gì vậy chị?” Tô Nhiễm lia mắt qua thời gian trên máy tính, ngón tay lướt cực nhanh trên bàn phím. Thỉnh thoảng, cô cũng thấy khâm phục bản thân, dưới tình huống này mà vẫn có tâm trạng ngồi sáng tác. Cô không biết d