ú nhìn khuôn mặt tôi. “Trẫm rất thích nhìn cái bộ dạng yêu kiều uể oải, nửa tỉnh nửa say của nàng.”
Tôi xoay người lại, dõi mắt nhìn những đốm xanh non mới nhú ngoài sân, đưa tay ra đón lấy mấy hạt mưa li ti nhỏ xíu, cảm thấy hơi giá lạnh. Một lát sau, tôi đứng bên cạnh y, ngoảnh đầu qua, cười nói: “Không phải là Hoàn Hoàn không dám uống rượu, có điều hôm nay dù sao cũng là ngày vui của An muội muội, tứ lang nên tới chỗ An muội muội mới phải, lẽ nào lại muốn say lướt khướt trong Nhu Nghi điện của Hoàn Hoàn hay sao?”
Huyền Lăng không nhắc tới chuyện này nữa, chỉ nói: “Một đêm mưa đẹp thế này, không thể tùy tiện bỏ phí được.” Sắc mặt ngợp nét dịu dàng, y nhìn tôi, nở một nụ cười ấm áp như làn gió xuân. “Giữa một phen cảnh sắc thế này mà được nghe đàn thì đúng là không gì hơn được.”
Tôi nghe thế bèn quay sang ra lệnh cho Hoán Bích: “Đi lấy cây đàn Phượng ngô của bản cung lại đây.”
Huyền Lăng đưa tay ngăn lại: “Như vậy thì không ổn.”
Tôi không kìm được thở dài một tiếng, giọng nói vẫn rất mực bình thản, nhẹ nhàng: “Đi lấy Trường tương tư lại đây.” Nói rồi bèn tươi cười nhìn Huyền Lăng. “Hoàng thượng của chúng ta kén chọn lắm, không dễ gì mà ứng phó qua quýt được đâu.”
Huyền Lăng ghé lại gần tôi, nở nụ cười phong lưu bên khóe miệng. “Nàng định ứng phó qua quýt với trẫm sao?” Dứt lời liền đưa tay tới.
Tôi xoay người chạy vọt đi, tươi cười, nói: “Hoàn Hoàn chẳng qua chỉ không muốn bỏ phí một buổi đêm tươi đẹp mà thôi!”
Y đưa tay tới mà không bắt được tôi, liền nói: “Nha đầu, nàng chạy cũng nhanh thật đấy!”
Tôi bật cười. “Tứ lang quên là Hoàn Hoàn giỏi múa sao, tuy giờ đã là mẹ của ba đứa con nhưng còn chưa tới mức không né tránh được. Tứ lang rốt cuộc là coi thường Hoàn Hoàn hay là chỉ nhớ tới điệu múa của An muội muội thôi đây?”
Y cười sang sảng, nói: “Nhìn bộ dạng ghen tuông của nàng kìa, trẫm làm sao dám coi thường nàng chứ. Được rồi, ngồi xuống đàn một khúc đi, trẫm không quấy rầy nàng nữa là được.”
Ngoài trời mưa rơi rả rích, trong phòng chan hòa ánh nến màu vàng cam, vô cùng ấm áp. Tôi gảy đàn không hề nhập tâm, chỉ cúi đầu lướt nhẹ hai bàn tay trên những sợi dây đàn. Huyền Lăng ngồi bên cạnh, tựa hờ người vào chiếc án ngọc gần kề, vừa lắng nghe tiếng đàn vừa uống rượu hoa quế.
Thứ rượu đó không mạnh, còn có vị ngọt thơm nên uống rất thoải mái, tôi không hề lo rằng y sẽ uống say.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, trời thì mưa rả rích, tiếng đàn vang lên tản mạn, còn người bên cạnh tôi thì cứ tự rót tự uống một mình.
Mấy sợi tóc khẽ mơn man trên mặt, giống hệt những ngón tay của y, mang tới cảm giác hơi giá lạnh, nhưng đồng thời còn có mấy tia ngọt ngào, ấm áp. Lòng tôi xao xuyến không thôi, những chuyện cũ từ mấy năm trước trào dâng không ngớt, tựa như vô số sợi lông vũ mềm mại lướt qua lãng đãng.
Trong lúc tâm thần ngơ ngẩn, tôi tiện tay gảy bài Bắc phong:
Lạnh buốt thổi mấy luồng gió bấc, mưa tuyết bay chiếu đặc khắp trời. Cùng ta thân ái những người, nắm tay dắt díu cùng rời khỏi đây. Sao lại còn khoan thai lần lữa? Nguy loạn đà sắp sửa gấp rồi.
Gió bấc thổi mấy luồng vi vút, mưa tuyết vừa bay trút tơi bời. Cùng ta thân ái những người, dắt tay về hẳn mau rời khỏi đây. Sao lại còn khoan thai lần lữa? Nguy loạn đà sắp sửa gấp rồi.
Chẳng phải chồn không gì là đỏ, chẳng phải quạ không phải sắc đen. Cùng ta những kẻ thuộc quen, chung xe dắt díu bỏ miền này đây. Sao lại còn khoan thai lần lữa? Nguy loạn đà sắp sửa gấp rồi.
Khúc nhạc tấu xong, tôi hãy còn chưa phát giác thì Huyền Lăng đã vỗ tay cười, nói: “Hoàn Hoàn, lâu lắm rồi trẫm chưa nghe nàng gảy đàn, không ngờ cầm nghệ của nàng bây giờ lại tiến bộ như vậy, thật khiến người ta phải giật mình tán thán.”
Tôi vội vàng kéo mình trở về với thực tại, tỏ vẻ khiêm tốn nói: “Thần thiếp đâu có gì là tiến bộ đâu, chẳng qua là lâu ngày thành quen mà thôi. Hoàng thượng quá khen rồi!”
Huyền Lăng trỏ Hoán Bích, cười nói: “Nàng nhìn bộ dạng Hoán Bích kìa, chỉ từ đó thôi cũng đủ biết là trẫm không hề quá khen.”
Tôi ngoảnh đầu qua, thấy Hoán Bích quả nhiên đang đứng ngẩn ngơ bên cây cột trong điện, hai tay ôm theo chiếc áo choàng của tôi, chẳng biết đã trầm tư như thế từ bao giờ.
Huyền Lăng tò mò hỏi: “Trẫm rất ít khi nghe thấy nàng gảy khúc nhạc này, hôm nay sao tự dưng lại nghĩ tới nó vậy?”
Tôi mỉm cười, đáp: “Vừa rồi tứ lang không phải có nhắc tới cảnh tượng “chiều xuống trời rơi tuyết” sao, do đó Hoàn Hoàn mới gảy bài Bắc phong phất phơ gió tuyết này cho hợp cảnh.”
Huyền Lăng thoáng trầm ngâm một chút, trong mắt lộ ra một tia dịu dàng, còn đượm nét mê say. “Lời của trẫm, không ngờ nàng lại ghi nhớ vào lòng như thế.”
Tôi hơi nghiêng đầu một chút, vừa như trả lời y lại vừa như tự hỏi mình: “Thần thiếp có lúc nào mà không ghi nhớ hay sao chứ?”
Đang lúc nói cười, Lý Trường chợt bước tới cung kính cất tiếng bẩm: “Hoàng thượng, thời gian không còn sớm nữa, người có qua Cảnh Xuân điện không ạ?”
Huyền Lăng khẽ gật đầu, đưa tay đón lấy chiếc áo choàng từ trong tay Hoán Bích, khoác lên người cho tôi, dịu dàng nói: “Nửa đêm trời lạnh, nàng nhớ nghỉ ngơi sớ
