ồi liền khẽ lắc đầu. Tỷ ấy hờ hững nói: “Vậy là rõ rồi, muội là Thục phi được sủng ái rất mực mà còn chẳng thấy vui vẻ gì như thế, ta há lại thèm coi trọng cái ngôi Đức phi gì đó kia.”
Tôi vốn biết bụng dạ tỷ ấy, liền khuyên nhủ: “Tỷ tỷ tất nhiên chẳng cần để ý tới ngôi vị Đức phi này, nhưng nó sẽ rất hữu dụng đối với tương lai của đứa bé đấy.”
“Con của ta sẽ không để ý tới mấy thứ đó đâu.” Tỷ ấy hờ hững đáp, đoạn ngoảnh đầu nhìn Ôn Thực Sơ, khẽ nói: “Thực Sơ, huynh bế con chưa vậy?” My Trang để lộ ra một nét ngọt ngào và dịu dàng hiếm khi xuất hiện, cất giọng khẩn khoản: “Huynh bế một lát đi, bế một lát đi mà.”
Ôn Thực Sơ nhìn đứa bé bằng ánh mắt quyến luyến, hai tay run lên lẩy bẩy, ngay sau đó liền ngoảnh mặt đi không chịu nhìn thêm, miệng thì nói: “Vi thần không dám.”
Tôi đầy bụng hồ nghi, đang định nói gì thì My Trang đã đỏ hoe hai mắt, ánh lệ long lanh, nhưng nước mắt rốt cuộc vẫn không rơi xuống, chỉ để lộ một vẻ hờ hững như thể đã nhìn thấu sinh tử, dịu dàng nói: “Huynh vẫn còn trách muội, đúng không?”
Ôn Thực Sơ cúi đầu, nói: “Chuyện đêm đó ta cũng có lỗi, muội không cần tự trách mình.”
“Vậy sao?” My Trang buồn bã ngoảnh đầu qua một bên. “Hôm nay huynh vung đao tự tàn hại mình, lẽ nào không phải là vì đầy lòng tự trách hay sao?” Bởi vì mất máu, sắc mặt tỷ ấy lúc này nhợt nhạt vô cùng, đôi mắt vì thế lại càng thêm long lanh đen láy, nhìn chằm chằm vào y. “Muội biết, huynh rốt cuộc vẫn hận muội, hận muội ngày đó cho huynh uống chén rượu đã bị bỏ thuốc mà Thái hậu ban cho muội và Hoàng thượng, khiến huynh phải hối hận cả đời.” Tỷ ấy đưa tay gỡ cặp thoa vàng trên đầu xuống một cách khó khăn, đoạn vứt luôn xuống đất, cặp thoa đó vốn là do Huyền Lăng đặc biệt thưởng cho tỷ ấy sau khi biết tỷ ấy mang thai. “Thái hậu vì muốn ta hầu hạ Hoàng thượng lần nữa, không để An thị và Diệp thị chuyên sủng, thế là không tiếc sai Tôn cô cô bỏ xuân dược vào rượu đưa tới cho Hoàng thượng, còn kêu ta phải chiều chuộng y cho tốt. Ta nhất thời căm phẫn, liền chuốc say Hoàng thượng, sau đó lừa Thực Sơ uống chén rượu đã bị bỏ xuân dược vào.”
“Tỷ tỷ…” Tôi bất giác cả kinh. “Tỷ thực hồ đồ quá!”
“Ta đã là người sắp chết rồi, còn có gì phải sợ nữa? Nhờ có một lần hồ đồ ấy, bây giờ ta rất vui, cả đời này không còn điều gì hối hận.” Tỷ ấy nhìn lướt qua tôi, khẽ nói. “Chỉ là trong lòng Thực Sơ vẫn luôn có muội, cho nên y mới đau khổ.”
Ôn Thực Sơ trầm ngâm một lát, rồi chăm chú nhìn vào mắt My Trang. “Muội là phi tử của Hoàng thượng.”
My Trang bình tĩnh nói: “Từ mười năm trước, sau khi y ruồng rẫy muội, muội đã không còn coi mình là phi tử của y nữa rồi. Xin lỗi, muội biết rõ huynh thích Hoàn Nhi mà còn làm như vậy.”
Thái Nguyệt buồn bã rơi lệ. “Tiểu thư, kỳ thực những năm nay người luôn rất đau khổ. Chỉ có Ôn thái y là thật lòng quan tâm tới tiểu thư, đối tốt với tiểu thư thôi.”
“Đồ ngốc…” My Trang đưa tay lên muốn lau nước mắt cho Thái Nguyệt. “Muội với ta đều biết rõ cả, y đối tốt với ta là vì Hoàn Nhi đó thôi, từ mười năm trước đã là vậy rồi.” Máu vẫn chậm rãi chảy ra từ trong cơ thể tỷ ấy, khiến nhiệt độ cơ thể tỷ ấy giảm dần từng chút. Tỷ ấy dù cố hết sức gắng gượng nhưng ánh mắt vẫn cứ ảm đạm dần đi, tựa như một ngọn đuốc đang từ từ tàn lụi. “Thực Sơ, muội chỉ hỏi huynh một câu này thôi, huynh rốt cuộc có chút tình cảm nào với muội không?” My Trang thở dốc liên hồi, hai bên tóc mai bị mồ hôi tuôn ra làm cho ướt nhẹp, dính sát vào má. “Có không vậy? Chỉ cần là một chút thôi, một chút xíu thôi cũng không sao cả…”
Khuôn mặt vốn luôn hiền hòa của Ôn Thực Sơ lúc này trắng bệch đến dọa người, trong mắt vằn lên đầy tia máu, vô cùng tiều tụy. Hắn chỉ lặng im không nói, tiếng thở dài của My Trang vang lên tựa như một làn gió yếu ớt bên ngoài cửa sổ. “Kỳ thực huynh không nói cũng không sao, như thế còn tốt hơn là huynh thấy muội sắp chết mà thương hại muội, lừa gạt muội.”
“Lượng thuốc ngày đó vốn chưa đủ để khiến ta không thể tự khống chế mình, cho nên, muội không cần phải áy náy.” Ôn Thực Sơ rốt cuộc đã mở miệng. “Ta quan tâm đến muội, cũng không hoàn toàn chỉ là vì Hoàn Nhi.”
“Vậy sao?” My Trang hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười mỉm, tựa như mặt hồ nước mùa xuân vừa mới tan băng. Cặp mắt vốn dần ảm đạm của tỷ ấy lại một lần nữa ánh lên những tia sáng rực. “Chuyện đó tuy khiến cho huynh tự trách, nhưng có thể gặp được huynh, Thực Sơ, muội vĩnh viễn không hối hận.” Tỷ ấy lại đưa tay ra lần nữa. “Con của muội, chỉ để tâm tới việc cha nó có thương nó hay không thôi. Thực Sơ, huynh có muốn bế nó một chút không?”
Ôn Thực Sơ không sao kìm nén tình cảm của mình được nữa, cẩn thận đón lấy đứa bé, ôm nó vào lòng như ôm một món đồ quý báu nhất trên đời, khẽ hôn lên bờ má nó, rốt cuộc đã vui mừng đến rơi lệ. Hắn đưa tay ôm lấy My Trang vào lòng, tư thế này tuy khiến hắn khá vất vả nhưng thần sắc vẫn lộ rõ vẻ vui mừng. Hắn khẽ nói: “Ta tự trách chỉ là vì sợ làm liên lụy tới muội, lại làm liên lụy tới cả Thục phi nữa.”
Lối xưng hô của hắn lúc này đã tỏ rõ sự thân sơ, lòng tôi thầm buông lỏng, rơm rớm nước mắt, khẽ mỉm cười. Nụ