a y, đồng thời còn phải làm sao cho chiến sự kết thúc, dân chúng được an cư lạc nghiệp, những nỗi lo nghĩ trong lòng thực là nhiều không tả nổi. Sau một thoáng trầm ngâm, tôi bèn mỉm cười, nói: “Sao có thể chứ? Hoàng thượng là thiên tử, trời cao không phù hộ cho người thì phù hộ cho ai? Chẳng hạn như đợt bệnh dịch năm đó, Hoàng thượng đang vô kế khả thi thì Ôn Thực Sơ đã tìm ra phương thuốc chữa trị bệnh dịch. Còn cảm nắng thì có phải là thứ bệnh gì ghê gớm đâu, làm sao khó chữa bằng bệnh dịch năm đó được, mà nói ra mới nhớ, hồi đó trong cung có bao nhiêu người nhiễm bệnh, nếu như không có phương thuốc của Ôn thái y thì thật chẳng rõ sẽ có bao nhiêu người phải bỏ mạng nữa. Rốt cuộc vẫn là Ôn thái y có lòng, về sau đã lưu lại một số mẫu bệnh cùng với cách chữa trị…” Tôi lảm nhảm một hồi như thể đang tán gẫu với y. Y thì chỉ lặng im lắng nghe, ngón tay vạch đi vạch lại trên mặt bàn, trông bộ dạng thì dường như đang có điều suy tư.
Ánh dương chiếu trên bức tường sơn màu đỏ son dần trở nên mờ nhạt, thứ màu đỏ kia thì càng lúc càng đậm đến nỗi như có thể nhỏ ra nước, cứ thế chảy vào mắt người ta. Tôi bất giác thầm nghĩ, một người nếu giết chóc đến đỏ cả mắt, liệu cặp mắt có biến thành như vậy không? Lần theo hướng ánh dương chiếu xuống, trái tim tôi dần bay lên bầu trời xanh biếc, trong lòng ngoài nỗi sầu lo còn có một sự tò mò, vị Ma Cách Khả hãn đang xua quân tiến đánh Nhạn Minh quan kia rốt cuộc là một nhân vật như thế nào?
Ngày Hai mươi tháng Bảy, khi Ma Cách vào kinh, Trung Kinh đang trong thời điểm nóng nực nhất. Huyền Lăng không muốn gặp hắn ở kinh sư, bèn lấy cớ “tránh nóng” mà tiếp kiến Ma Cách tại Thái Bình hành cung ở Tây Kinh.
Q.8 – Chương 17: Chương 09 – Phần 02
Thời tiết ngày một nóng lên, còn tôi thì ngày càng phiền muộn. Vì việc Ma Cách tới Tây Kinh mà hậu cung dường như đã trở nên nặng nề hơn rất nhiều, cho dù bây giờ trời trong nắng vàng nhưng mọi người dường như đều cảm nhận được mưa gió đang kéo tới. Đức phi khi tới thăm tôi từng lén hỏi: “Nghe nói Ma Cách đã tới hành cung được mười ngày rồi, Hoàng thượng tiếp đãi hết sức chu đáo, nhưng vẫn cứ thoái thác chẳng chịu gặp mặt, chuyện rốt cuộc là như thế nào vậy?”
Thấy ánh mắt nàng ta đầy vẻ tò mò, tôi vội vàng xua tay, nói: “Muội chỉ là một nữ tử chốn hậu cung, làm sao biết được mấy việc này! Tỷ tỷ đừng nên hỏi muội!”
Đức phi lo lắng nói: “Đến muội cũng không biết thì ta còn có thể hỏi ai bây giờ?”
Tôi khẽ nở nụ cười. “Ý trời khó đoán, ai mà biết được.”
Đức phi chắp hai tay lại niệm một câu “A Di Đà Phật”, nói: “Chẳng biết Hoàng thượng có ý gì nữa, mấy ngày nay cứ tránh trong Thủy Lục Nam Huân điện chẳng chịu ra ngoài, nói là vì Thái hậu vừa mất nên thương tâm, còn bị cảm nắng nữa. Khi các phi tần tới thăm thì Hoàng thượng lại không chịu gặp mặt, chỉ cho Diễm Tần ở trong bầu bạn, chẳng ai rõ chuyện là như thế nào nữa. Ta nhủ thầm, nếu là bị cảm nắng, tại sao lại không gọi thái y tới hầu hạ? Hôm nay ta từng thử dò hỏi một phen thì được biết Ôn thái y cũng không ở đó.”
Tôi nói: “Ôn đại nhân mấy năm nay vẫn luôn ở bên mộ của Huệ Nghi Quý phi để sám hối mà, có mấy khi rời đi đâu.”
Đức phi khẽ “ồ” lên một tiếng. “Cũng phải, tính kĩ ra, lần gần đây nhất ta gặp y cũng là từ lâu lắm rồi. Hoàng thượng bây giờ cứ ngày đêm ở bên Diễm Tần như thế e là không tốt cho thân thể.”
Vừa khéo hôm nay Ngọc Ẩn, Ngọc Diêu và Ngọc Nhiêu đều ở đây. Ngọc Diêu xưa nay vẫn luôn trầm mặc ít nói, Ngọc Nhiêu thì đặt Linh Tê trên đầu gối mà trêu chọc, còn Ngọc Ẩn không kìm được hơi cau mày, nói: “Không còn Phó Như Kim nữa thì lại lòi ra một Diệp Lan Y, xuất thân hèn mọn chưa nói tới, lại còn suốt ngày cám dỗ quân vương. Thái hậu vừa mới qua đời, Hoàng thượng nếu thật sự không vui thì cũng nên để trưởng tỷ ở bên bầu bạn, làm gì tới lượt ả chứ!”
Tôi càng nghe càng khó chịu, không kìm được ngoảnh đầu qua một bên. Ngọc Nhiêu đưa một chén trà tới cho Ngọc Ẩn rồi cười, nói: “Nhị tỷ uống chén trà đi cho mát họng. Chẳng biết vì cớ gì nữa, nhị tỷ hình như rất ghét Diễm Tần thì phải.”
Ngọc Ẩn hơi nhướng mày. “Ta đâu có ghét bỏ gì ả. Ả là sủng thiếp của Hoàng thượng, ta sao dám ghét bỏ ả chứ? Ta chỉ bất bình thay cho trưởng tỷ mà thôi.”
Tôi khẽ ho một tiếng, ngước mắt lên, nói: “Lời này của muội thực khiến người ta thương tâm quá. Ở đây ngoài Ngọc Diêu chưa gả chồng và Ngọc Nhiêu là chính phi ra, có ai mà không phải là thiếp đây?”
Đức phi vội vàng cười tươi giàn hòa: “Không thể nói như vậy được, muội muội là Thục phi nắm quyền quản lý lục cung, trước đây ngoài Hoàng hậu ra, làm gì có ai có quyền uy như vậy. Hoàng thượng nhất định chưa bao giờ coi muội muội là thiếp đâu.”
Tôi gõ ngón tay xuống bàn làm phát ra những tiếng “cộc cộc”, đồng thời chậm rãi nói: “Danh phận đã sờ sờ ra đó rồi, muội tự biết mình là ai, tỷ tỷ không cần phải an ủi muội đâu.”
Ngọc Ẩn đỏ bừng hai má, đành cầm chén trà lên uống một ngụm để che giấu sự xấu hổ. Đức phi thở dài, than: “Cũng khó trách Ẩn phi lại bất bình thay cho muội, trong cung bây giờ có mấy ai không oán trách Diễm Tần đâu. Hoàng th