XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329354

Bình chọn: 9.5.00/10/935 lượt.

ra được vẻ ôn hòa, điềm đạm.

Vì Thái hậu vừa mất nên dù là trong yến tiệc cũng không thể mặc đồ bắt mắt, hôm nay tôi chỉ khoác một chiếc áo dài có ống tay áo rộng màu vàng, bên trên thêu hình hoa phù dung, phía dưới là chiếc váy màu xanh thêu hoa hải đường. Khi búi cao mái tóc và cài chiếc bộ dao hình phượng hoàng lên trên, tôi chợt nhớ lại những ngày cùng ra ngoài du ngoạn với Huyền Thanh năm xưa, quãng thời gian ấy mới thật tươi đẹp biết nhường nào, tiếc thay nó đã một đi không trở lại.

Ngoài cửa sổ, những loài hoa mùa hè nở đẹp như gấm vóc, vô số bông sen đỏ vẫn chen chúc nhau bên ngoài Nghi Phù quán chẳng khác gì mọi năm, chỉ duy có con người là đã trở nên khác biệt, cả dung mạo và trái tim đều bị thời gian làm hao mòn và phá hủy mất cái vẻ ban sơ.

Trong bữa tiệc hôm nay, Huyền Thanh dắt theo cả Ngọc Ẩn tới tham dự, mỗi lần gặp mặt thế này, liệu y có cảm thấy tôi ngày càng khác với Chân Hoàn của năm xưa không?

Vừa nghĩ như vậy, tôi liền không kìm được có chút cảm khái, lòng thoáng nỗi u buồn, bèn đặt cây trâm vàng đang cầm trong tay xuống bàn. Cận Tịch đã phát giác ra sự khác thường của tôi, bèn đuổi hết đám người dưới ra ngoài, lại cẩn thận chọn lấy một cặp bông tai ngọc hình chim én rồi đeo lên tai cho tôi, đồng thời dịu giọng nói: “Nô tỳ biết là nương nương không muốn gặp Vương gia ở trong cung, cũng biết là Ẩn phi vốn có bệnh đa nghi khá nặng, tấm lòng của nương nương Ẩn phi chưa chắc đã biết, mà nếu nhìn thấy vẻ mặt của nương nương lúc này, chỉ e nàng ta sẽ rất không vui.” Hơi dừng một chút, nàng ta lại khẽ cất tiếng thở dài. “Sau khi Tĩnh phi qua đời, Vương gia vẫn đối xử với Ẩn phi khách sáo như trước, người ngoài nhìn vào đều nói là phu thê họ ân ái vô cùng, nhưng nội tình thế nào thì chúng ta đều rõ cả. Phân Nhi mấy lần về đây đều đã nói rồi, Vương gia tuy thường qua đêm ở chỗ Ẩn phi nhưng hai người chẳng trò chuyện gì với nhau cả, chỉ diễn tuồng cho thiên hạ xem mà thôi. Nô tỳ nhủ thầm rằng Vương gia vốn thông minh, chỉ e sớm đã hoài nghi cái chết của Tĩnh phi có vấn đề rồi.”

Tôi khẽ thở dài một tiếng, đôi hàng lông mày nhíu chặt. “Ta nào phải không biết điều này, nhưng Vương gia đã chịu nhẫn nhịn như thế, chắc hẳn vẫn còn để ý tới thể diện của nhà họ Chân, huống chi Ngọc Ẩn quả thực đã biết lỗi rồi, thời gian qua luôn chăm sóc cho Dư Triệt hết sức chu đáo, cẩn thận. Chúng ta đều biết rõ cuộc sống của muội ấy ở vương phủ chỉ có vẻ hào nhoáng bề ngoài mà thôi, thực ra khổ sở vô cùng, thêm nữa muội ấy từ nhỏ đã phải trải qua vô vàn trắc trở, khó tránh khỏi hay cả nghĩ, thành ra ta cũng không nhẫn tâm trách cứ quá nhiều. Bên phía Vương gia ta đã kêu Thái Cát lựa lời khuyên nhủ rồi, dù sao cả cuộc đời này bọn họ cũng phải ở bên nhau, cứ thế này mãi thì làm sao được?”

Cận Tịch gật đầu, nói: “Một phen khổ tâm của nương nương nô tỳ biết rõ, cũng biết vì cớ gì mà nương nương lại che chở cho Ẩn phi như vậy. Thực ra Ẩn phi dù có lỗi lầm nhưng nhìn từ góc độ của Ẩn phi mà nói, nàng ta tất nhiên không hy vọng nương nương có dính dáng tới Vương gia, do đó mỗi lần nương nương không vui, nàng ta đều khó tránh khỏi sinh lòng nghi ngờ. Mà mọi người trong cung nhìn vào nương nương thì đều cảm thấy nương nương thân là Thục phi, rất được ân sủng, hẳn nhiên không bao giờ phải buồn bã. Nô tỳ biết trước mặt người ta, nương nương luôn phải gượng nở nụ cười, trong lòng thực là mười phần bất nhẫn, nhưng nô tỳ vẫn phải khuyên nương nương một câu này, đã gượng cười trước mặt người ta rồi thì sau lưng người ta đừng nên để lộ vẻ bi thương. Trong cung có nhiều tai mắt, biết bao người lại đang nhòm ngó ngôi vị của nương nương, nương nương cần phải quen với việc không bao giờ gỡ bỏ mặt nạ thì mới giữ được sự bình an vĩnh viễn.”

Tôi thở dài, than: “Cận Tịch, trước nay chỉ có ngươi là chịu hiểu ta, nhắc nhở ta thôi. Thân ở trong chốn cung đình, ta quả thực không nên nhớ lại việc xưa mà làm tăng thêm những nỗi niềm phiền não.”

Cận Tịch dịu dàng cười, nói: “Không phải là không nên nhớ lại. Nô tỳ biết quãng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời này của nương nương là khi nào, nếu không có quãng thời gian đó, cuộc sống của nương nương chỉ e sẽ càng vất vả. Có điều nô tỳ cảm thấy, dù là mừng hay giận thì cũng cần thể hiện ra đúng lúc, chỉ có như vậy thì mọi việc mới ổn thỏa được.” Nàng ta chỉnh lại xiêm y giúp tôi, sau đó mới mỉm cười nói tiếp: “Mong là nương nương sau này có thể thường xuyên tươi cười.”

Dù gặp gỡ cũng chỉ coi nhau như người xa lạ, đó mới là lối hành xử thích hợp nhất của tôi và y trong thời điểm này. Tôi nhìn vào gương rồi nở một nụ cười thích hợp với thân phận Thục phi nhất, thực là đoan trang, nền nã khó mà dùng lời để miêu tả. Có điều trong khoảnh khắc ấy, tôi lại không kìm được thầm kinh hãi, từ lúc nào mà nụ cười của tôi lại có mấy phần dáng vẻ của Hoàng hậu năm xưa thế này?

Q.8 – Chương 18: Chương 10 – Phần 01

Trong trướng cửu hoa đã giật mình[13'>

[13'> Trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị. Dịch thơ: Phương Sơn. Nguyên văn Hán Việt: Cửu hoa trướng lý mộng hồn kinh – ND.

Khi tôi chậm rãi bước vào