Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329303

Bình chọn: 8.00/10/930 lượt.

Y vận một bộ vương phục màu đỏ sậm của người Hách Hách, khuôn mặt đằng sau bộ râu quai nón trông cực kỳ góc cạnh, cặp mày kiếm nhướng cao, đôi mắt thì đen láy sâu thẳm như không thấy đáy, toàn thân chẳng khác nào một thanh kiếm sắc tỏa ra những tia sáng lạnh băng.

Tôi không kìm được thầm hít vào một hơi khí lạnh, cảm thấy luồng khí lạnh đó không ngừng cào xé lục phủ ngũ tạng của mình, làm tôi như rơi xuống hầm băng.

Tôi đến chết cũng không thể nào quên được, cho dù có thêm bộ râu quai nón nhưng khuôn mặt của Ma Cách hoàn toàn giống với nam tử mà tôi từng gặp trên Huy Sơn năm xưa, chẳng có chút nào khác biệt.

Sự chấn động trong lòng lúc này thực không lời nào tả nổi, tôi vội vàng che giấu thần sắc của mình, ánh mắt thì không kìm được nhìn qua phía Huyền Thanh. Thế rồi tôi bắt gặp ánh mắt đầy vẻ quan tâm của y, và y khẽ gật đầu một cái, đưa tay nắm lấy bàn tay Ngọc Ẩn rồi đặt lên mặt bàn.

Ngọc Ẩn lập tức hiểu ý, khẽ mỉm cười ra hiệu với tôi. Tôi suy nghĩ một chút rồi thần sắc trở lại như thường, thản nhiên ngồi đó.

Ma Cách rảo bước đi vào trong điện, hai mắt nhìn chằm chặp vào Huyền Lăng, chẳng buồn để ý tới ai khác, lại càng chẳng có chút vẻ nhún nhường. Một vị sứ giả Hách Hách đứng cạnh y khom người, nói: “Khả hãn nước ta xin có lời chào gửi tới Hoàng đế Đại Chu.”

Ma Cách khẽ cười một tiếng, không quỳ xuống mà cũng chẳng nhún người, chỉ ôm quyền cung tay coi như hành lễ.

Dù Huyền Lăng có lòng nhẫn nại nhưng thấy Ma Cách như vậy thì cũng không kìm được hơi biến sắc mặt. Hồ Uẩn Dung xưa nay vốn tâm cao khí ngạo, làm sao cho phép Ma Cách vô lễ với Huyền Lăng như thế, lập tức đứng dậy, bừng bừng giận dữ nói: “Hách Hách đã tới đây tấn kiến, cớ gì lại không hành lễ diện kiến thánh thượng theo quy củ của Đại Chu, đã thế còn không nói lời thỉnh an, thực là to gan!”

Hồ Uẩn Dung hôm nay vận một bộ lễ phục màu đỏ sậm, tuy đang tức giận nhưng do trên người treo đầy đồ trang sức vàng ngọc nên trông lại càng diễm lệ, quý phái. Ma Cách chẳng hề giận dữ, chỉ nở một nụ cười giễu cợt rồi dùng tiếng Hách Hách nói mấy câu gì đó với Hồ Uẩn Dung.

Các phi tần ngồi đây không ai hiểu tiếng Hách Hách, không kìm được ngơ ngác nhìn nhau. Hồ Uẩn Dung cũng không biết Ma Cách nói gì, có điều thấy hắn tỏ ra giễu cợt thì cũng biết không phải là lời hay ho gì cả, trong cơn lúng túng lại càng giận dữ.

Sứ giả Hách Hách nở một nụ cười xấu xa, sau đó liền cung tay, dùng tiếng Hán nói: “Nương nương chớ nên tức giận. Vừa rồi nương nương trách Khả hãn tệ quốc không bái kiến bằng lễ số Trung Nguyên, cũng không nói lời chào hỏi, kỳ thực Khả hãn tệ quốc lo Hoàng đế Đại Chu không hiểu tiếng Hách Hách, do đó mới dùng hành động ôm quyền để bái kiến.” Hơi dừng một chút, gã nhếch khóe môi để lộ vẻ giễu cợt. “Từ lâu đã nghe nói Thục phi nương nương nắm quyền quản lý hậu cung, vì thông minh sáng suốt mà được Hoàng đế Đại Chu sủng ái, hóa ra lại không hiểu đạo lý này như vậy.”

Đức phi nghe thấy thế liền lén che miệng cười, biết rằng sứ giả Hách Hách thấy Hồ Uẩn Dung ăn vận xa hoa, lại ngồi ở vị trí tôn quý nhất bên cạnh Huyền Lăng nên cho rằng nàng ta là Thục phi. Hồ Uẩn Dung muốn phản bác nhưng lại thấy như thế có phần không ổn, đành giận dữ ngồi xuống, chẳng nói năng gì.

Ma Cách đại khái có thể nghe hiểu tiếng Hán, thấy sứ giả gọi Hồ Uẩn Dung là Thục phi thì đôi hàng lông mày hơi máy động, khẽ lắc đầu, đưa mắt nhìn khắp xung quanh một lượt. Lát sau, tròng mắt y bất giác hơi co lại vẻ khó tin, sau một hồi trầm tư suy nghĩ lại cẩn thận ngó qua khuôn mặt tôi mấy bận, cuối cùng thì khóe môi hơi nhếch lên, đưa tay đặt lên thanh chủy thủ đeo bên hông. Cặp mắt y lóe lên ánh tinh quang, ngay sau đó đã trở lại như thường, chỉ khẽ mỉm cười nhìn Huyền Lăng. Lúc này quan phiên dịch tuy đang ở bên nhưng lại rất sợ phải chứng thực cái tiếng vô lễ của Hồ Uẩn Dung, thành ra không dám dịch lại những lời của Ma Cách cho mọi người nghe.

Huyền Lăng đưa tay nắm lấy tay tôi, hờ hững cất tiếng dặn dò Hồ Uẩn Dung: “Nàng không cần ở cạnh trẫm nữa, quay về chỗ của mình đi.”

Hồ Uẩn Dung cắn chặt môi quay trở về chỗ của mình, lại ôm Hòa Mục vào lòng mà hậm hực ngồi im.

Tôi hiểu tâm ý của Huyền Lăng, bèn đứng dậy bưng một chén rượu nho, chậm rãi đi tới trước mặt Ma Cách. Hắn cho rằng tôi đi tới kính rượu, bèn cười khẩy một tiếng, định đưa tay ra đón lấy. Tôi đột ngột rụt tay về, chậm rãi rưới chén rượu xuống khoảng đất trống trước mặt Ma Cách, đoạn mỉm cười hướng đáy chén rượu đã trống không về phía y cho y xem, sau đó mới lùi về phía sau hai bước.

Ma Cách hơi nheo mắt lại, trong mắt ánh lên một tia lạnh băng, lạnh lùng nói bằng tiếng Hán: “Người Hán chỉ khi tế người chết mới rưới rượu xuống đất, ngươi rủa bản hãn đó ư?”

Tôi mỉm cười, chậm rãi nói: “Không ngờ Khả hãn lại nói tiếng Hán giỏi như vậy, thật khiến người ta khâm phục!” Tôi để ý thấy hắn chưa tan cơn giận, còn lạnh lùng đưa mắt liếc qua phía Huyền Thanh, trong lòng không khỏi thầm kinh sợ, nhưng bề ngoài vẫn cười nói như thường. “Khả hãn hiểu lầm rồi, bản cung đâu có rủa gì Khả hãn, chỉ đang đón tiếp Khả hã


Polly po-cket