i vòng này vốn dĩ liền nhau, không thể gỡ ra được.”
Huyền Lăng nhìn kĩ một lát rồi nói: “Mang qua cho các vị Vương gia xem đi.”
Lý Trường lại mang chuỗi vòng tới trước mặt mấy vị Vương gia. Kỳ Sơn Vương chăm chú quan sát một hồi lâu rồi vỗ đùi đánh “bốp” một cái, xua tay nói với Lý Trường: “Mau đi đi, bản vương nhìn đến hoa cả mắt rồi, hãy đem qua cho lục Vương gia xem ấy.”
Huyền Thanh đón lấy xem qua một lát, tròng mắt hơi máy động, rồi cười nói với Huyền Lăng: “Thần đệ chịu thua.”
Huyền Phần cũng cung tay, nói: “Thần đệ xưa nay vốn không thích mấy thứ vàng bạc châu báu, không giỏi ngón nghề này.”
Huyền Lăng thoáng chút trầm ngâm rồi ôn tồn gọi tôi: “Thục phi.” Trong tiếng gọi ấy của y mang đầy sự kỳ vọng. Tôi bèn đón lấy chuỗi vòng ngọc, chăm chú quan sát một lát, thấy quả nhiên là không có kẽ hở nào, thế nhưng cũng không phải là không có cách. Đang lúc trầm ngâm, tôi chợt thấy Hồ Uẩn Dung với vẻ mặt lạnh tanh, bất giác tự nhủ rằng hôm nay mình đã đắc tội với nàng ta quá nhiều rồi, hơn nữa nhìn thần sắc của Huyền Thanh vừa rồi thì y chưa chắc đã không biết cách gỡ, y đã không muốn nói nhiều thì tôi hà tất phải nói nhiều làm gì.
Tôi khẽ thở dài một tiếng, cúi đầu làm bộ hết cách, nói: “Thần thiếp bất tài.”
Huyền Lăng nhanh chóng che giấu sự thất vọng, chậm rãi nói: “Không sao.”
Đại điện tức thì trở nên yên lặng, tất thảy mọi người đều nín thở không nói gì. Ma Cách khẽ cất tiếng cười khinh miệt, gã sứ giả Hách Hách kia bèn đắc ý nói: “Hóa ra lời đồn Đại Chu có nhiều bậc trí giả chỉ là nhảm nhí mà thôi, thế mà bấy lâu nay bọn ta lại cứ tin là thật.”
Thấy hắn làm nhục Đại Chu như vậy, đôi tai tôi bất giác nóng bừng, hiềm vì vừa nãy đã nói thế rồi nên bây giờ không tiện nói nhiều thêm. Đang lúc tôi khó xử thì chợt thấy Lung Nguyệt ngay cạnh mình hấp háy cặp mắt tròn xoe, đôi bàn tay nắm chặt, nhưng khổ nỗi chẳng nghĩ ra cách nào, cứ cắn môi mà trầm tư không ngớt. Tôi khẽ nắm lấy bàn tay con bé rồi kéo nó vào lòng, làm như vô ý rút một cây trâm ngọc từ trên búi tóc ra đập nhẹ xuống bàn, sau đó lại nháy mắt ra hiệu với Lung Nguyệt và làm bộ cúi đầu nghiền ngẫm suy tư.
Lung Nguyệt chăm chú nhìn động tác của tôi, sau khi nghiêng đầu suy nghĩ một chút liền nở nụ cười rạng rỡ, chợt giãy ra khỏi lòng tôi rồi cười khanh khách, nói: “Phụ hoàng, con có cách rồi.”
Huyền Lăng khẽ cười gượng gạo. “Ngay đến các đại thần trong triều còn phải chịu thua, một đứa bé như con thì có cách gì được chứ?”
Lung Nguyệt sáng rực hai mắt, cất giọng yêu kiều: “Con vốn ít tuổi vô tri, cho dù có lỡ làm sai chuyện gì thì cũng không đến nỗi trở thành trò cười. Phụ hoàng cứ cho con thử một lần đi mà!”
Huyền Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy cũng được.”
Lung Nguyệt ghé tới bên tai Hoa Nghi nói khẽ mấy câu, Hoa Nghi lập tức chạy đi mang một chiếc búa tới đưa cho con bé. Lung Nguyệt giơ chiếc búa lên, nhưng rồi lại có chút do dự nhìn qua phía tôi. Tôi chỉ khẽ mỉm cười, gật gật đầu với Lung Nguyệt tỏ ý khích lệ, thế là con bé không còn do dự gì nữa, cứ thế đập mạnh chiếc búa xuống.
Chuỗi vòng ngọc tức thì vỡ nát thành mấy đoạn. Lung Nguyệt cười vang vui vẻ, nói: “Phụ hoàng, con làm được rồi này.”
Huyền Lăng mỉm cười hài lòng, đưa tay khẽ vuốt ve bờ má Lung Nguyệt. “Oản Oản đúng là hiểu lòng trẫm nhất.”
Con bé cười tươi như hoa, quay sang nhìn Ma Cách, kiêu ngạo nói: “Ngươi không cần khen ta thông minh, thần dân Đại Chu ai ai cũng biết, chẳng qua là không thèm nói với ngươi mà thôi. Sau này muốn đánh đố thì đừng đưa ra câu đố đơn giản thế này nữa.”
Gã sứ giả Hách Hách kia trợn mắt há mồm, lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi… Chuỗi vòng ngọc này có giá trị liên thành đấy.”
Lung Nguyệt ngẩng cao đầu, nói: “Thế thì sao chứ? Ngươi chỉ yêu cầu gỡ vòng ngọc ra, đâu có nói là không được làm tổn hại tới chung.” Dừng một chút, con bé ngạo nghễ nói tiếp: “Huống chi những vật thế này ta từ nhỏ đã thấy nhiều rồi, ngươi chớ nên vì nó mà đánh mất khí độ của một sứ giả khiến người ta cảm thấy người Hách Hách nhỏ mọn.”
Ma Cách hơi ngước mắt lên, lạnh lùng nói: “Mặc kệ ngươi nói thế nào đi nữa thì vật này cũng là quốc bảo của Hách Hách ta, ngươi đã làm hỏng nó rồi, bây giờ định giải thích thế nào đây?”
Đức phi thấy giọng của Ma Cách có vẻ lạnh lùng thì vội vàng đứng dậy, nói: “Công chúa còn ít tuổi, cũng chỉ vô tâm mà thôi…”
Tôi đưa tay kéo Đức phi lại, khẽ cười, nói: “Chúc mừng Khả hãn, Công chúa làm thế này là đem tới điềm lành cho Hách Hách đấy.”
Y cười khẩy, nói: “Thục phi đúng là rất giỏi cưỡng từ đoạt lý.”
Tôi đưa tay nhặt một mảnh vòng ngọc vỡ lên, ôn tồn nói: “Vừa rồi nghe Khả hãn nói thì chuỗi vòng ngọc này đã làm mất tính mạng của vô số người, ngọc lại vốn là vật âm thịnh, mà làm hại mạng người thì còn gây tổn thương tới âm đức, Khả hãn dùng nó làm quốc bảo thực là hết sức không lành, còn chứng tỏ rằng Khả hãn không coi trọng mạng người, đâu xứng làm vua một nước. Công chúa đập vỡ vật này tức là đã xua đi âm khí, đem lại điềm lành cho Hách Hách đó.”
Trinh Phi mỉm cười, nói: “Ngọc vỡ mất rồi, Khả hãn khó tránh khỏi không vui. Thần thiếp