Insane
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329292

Bình chọn: 8.00/10/929 lượt.

n bằng lễ quý khách đấy thôi.” Tôi đích thân rót đầy một chén rượu nho nữa, sau đó mới cất giọng nền nã nói tiếp: “Khả hãn là khách quý của thiên triều, lại lần đầu tiên vào triều tấn kiến thiên tử Đại Chu ta, Đại Chu trên tới Hoàng thượng, dưới tới lê dân, không có ai là không vui mừng nghênh đón. Vậy nên chén rượu đầu tiên kia ta mới dùng để cảm tạ hoàng thiên hậu thổ vì đã đưa khách quý tới đây.”

Hắn khẽ “hừ” một tiếng, lạnh lùng đưa mắt nhìn lướt qua khuôn mặt tôi, từ trong giọng nói khó mà nghe ra được là hắn đang mừng hay giận: “Lời này có phần khiên cưỡng quá.”

Tôi nở nụ cười tươi, ôn tồn nói: “Xem ra hành vi của bản cung đã khiến Khả hãn nghi ngờ, dùng lời biện bạch thì khó mà khiến Khả hãn thỏa mãn. Thế nhưng vừa rồi khi Khả hãn vào đây chỉ ôm quyền hành lễ với Hoàng thượng, lại dùng tiếng Hách Hách để trò chuyện với những nữ tử cả ngày chỉ ở trong chốn thâm cung như bọn ta, chẳng trách lại làm Trang Mẫn Phu nhân không vui. Bản cung lấy đạo của người để trả lại cho người như thế là vì nữ nhân lòng dạ đều nhỏ mọn, nhưng Khả hãn là bậc trượng phu hào kiệt, ắt sẽ không khó chịu vì việc vừa rồi đâu đúng không?”

Ma Cách lặng im một lát rồi hơi nhếch khóe môi. “Thục phi mồm miệng lém lỉnh, thật chẳng giống với một người cả ngày chỉ ở trong chốn thâm cung chút nào.”

Tôi hơi khom người, bình tĩnh nói: “Khả hãn quá khen rồi, bản cung tài thô học thiển, có chút hiểu biết cũng là nhờ Hoàng thượng thỉnh thoảng chỉ dạy cho, đâu có đáng để Khả hãn ngợi khen như thế.”

Y nhìn tôi rồi nở một nụ cười đầy ý vị, sau đó lại quay sang nói giọng trách cứ với gã sứ giả kia: “Vị này mới là Thục phi của Đại Chu, sao vừa rồi ngươi lại nhận người bừa bãi như thế?”

Q.8 – Chương 19: Chương 10 – Phần 02

Gã sứ giả đó đỏ mặt tía tai, vội khom người tự trách. Tôi chỉ cười nhạt, nói: “Khả hãn bất tất phải trách y làm gì, Đại Chu và Hách Hách bấy lâu nay chẳng qua chỉ trao đổi buôn bán thông qua Hỗ Thị, thời gian qua thì lại có chiến tranh, khó tránh khỏi khiến sự hiểu biết về nhau suy giảm. Nếu chuyến ghé thăm của Khả hãn lần này có thể khiến Hách Hách và Đại Chu trở thành những nước huynh đệ lân bang, một lòng hòa hảo, như thế hai bên ắt sẽ hiểu biết về nhau nhiều hơn, mà lê dân trăm họ chắc hẳn cũng sẽ mừng rỡ vô cùng.”

Tôi thướt tha bước tới, đưa chén rượu trong tay cho Huyền Lăng đang vui vẻ cười tươi. Y khẽ gật đầu với tôi, sau đó liền nâng chén rượu về phía Ma Cách. “Lời của Thục phi cũng chính là mong muốn trong lòng trẫm, mời Khả hãn uống cạn chén này để tỏ mừng cho cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.”

Tôi xoay người quay trở về chỗ của mình, lén lau đi những giọt mồ hôi lạnh túa đầy ra lòng bàn tay, ngoài miệng thì vẫn giữ nguyên nụ cười đoan trang nền nã.

Ma Cách uống một hơi cạn sạch chén rượu, sau đó nói bằng tiếng Hán: “Chúc Hoàng đế Đại Chu vạn phúc vĩnh thọ. Phúc lý tuy chi, thọ khảo miên hồng[14'>.”

[14'> “Phúc lý tuy chi” là một câu thơ trích từ bài Cưu mộc trong Kinh Thi, có ý phúc lộc yên hưởng. “Thọ khảo miên hồng” ý rằng tuổi thọ dài lâu – ND.

Tôi thầm kinh hãi, lời chúc của Ma Cách là những câu thơ trong Kinh Thi, đủ thấy kẻ này hiểu sâu về văn hóa của người Hán tới mức nào, e rằng hắn không chỉ ngưỡng mộ Hán học mà còn có dã tâm cực kỳ ghê gớm. Tôi không kìm được đưa mắt nhìn qua phía Huyền Lăng, thấy thần sắc y không đổi, chỉ cười tươi khen ngợi: “Khả hãn hình như rất thích Kinh Thi thì phải. Lục đệ của trẫm là Thanh Hà Vương tinh thông thi từ ca phú, Khả hãn khi nào rảnh rỗi có thể trao đổi với y một chút xem sao.”

Ma Cách nhíu đôi mày rậm, cười nói với Huyền Thanh: “Đã lâu lắm không gặp cố nhân rồi.”

Huyền Thanh mỉm cười hờ hững. “Khả hãn phong thái vẫn như xưa.”

Ma Cách hơi nhướng mày lên, vỗ tay ba cái rồi gọi: “Người đâu!”

Tức thì có gã người hầu bưng một chiếc hộp gấm đựng một chuỗi gồm chín chiếc vòng ngọc nối liền vào nhau tới, màu ngọc trong lấp lánh ôn hòa, lại được đựng trong hộp gấm màu đỏ nên vẻ đẹp lại càng tăng thêm, thực là một vật có giá trị liên thành, ngay đến các phi tần đã quen nhìn châu ngọc cũng không kìm được phải cất lời tán thán.

Ma Cách cất giọng ôn tồn: “Hách Hách vốn không có ngọc, bản hãn nhiều năm trước từng kiếm được một chuỗi vòng ngọc chín chiếc nối liền, nghe nói vốn là một khối ngọc do những người thợ đào ngọc ở Tây Vực dùng không biết bao nhiêu mạng người để đổi lấy, sau đó lại phải trải qua rất nhiều công đoạn điêu khắc, mài giũa mới biến thành như thế này, tinh xảo vô song. Nhưng bản hãn lại được biết, chuỗi vòng ngọc này có thể gỡ ra, mà từ lâu đã nghe nói Trung Nguyên có nhiều bậc trí giả, chẳng hay Hoàng đế Đại Chu có thể mời ai đó giúp bản hãn gỡ chuỗi vòng ngọc này ra không?”

Huyền Lăng mỉm cười, nói: “Hay lắm, hãy mang cho các vị đại thần xem qua một lượt, ai mà gỡ được trẫm sẽ ban thưởng thật hậu.”

Lý Trường khom người đón lấy rồi bước ra khỏi điện. Huyền Lăng cho gọi ca nữ, vũ cơ lên, tức thì trong điện khách chủ đều vui, ăn uống linh đình. Một hồi lâu sau y mới hỏi: “Không có người nào gỡ được ư?”

Lý Trường cúi đầu thưa: “Các vị đại thần đều nói chuỗ