Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212393

Bình chọn: 8.5.00/10/1239 lượt.

vừa nghĩ ra một cách, ấy là sai thợ khéo trong cung dùng vàng ròng chắp những mảnh vòng vỡ lại, tạo thành vòng ngọc nạm vàng. Vàng vốn chủ về dương khí, có thể áp chế âm khí của ngọc, mà vàng ngọc chan hòa lại càng là điềm lành.”

Huyền Lăng gật đầu, nói: “Ý kiến của Trinh Phi quả là không tệ.”

Tôi ngoảnh đầu qua nhìn Ma Cách. “Ngọc vỡ còn có thể chữa lành, hai nước chúng ta cớ gì mà không hóa can qua thành ngọc bạch[15'> để lê dân trăm họ được yên vui, chẳng hay ý Khả hãn thế nào?”

[15'> Ngọc bạch: ngọc và tơ lụa.

Ma Cách khẽ nhấp một ngụm rượu trong chén, chăm chú nhìn Lung Nguyệt một lát rồi hỏi: “Đây là…”

Huyền Lăng lộ rõ vẻ thương yêu qua ánh mắt. “Đây là Lung Nguyệt Công chúa, con gái thứ ba của trẫm. Trẻ con vô tri, đã khiến Khả hãn chê cười rồi.” Dứt lời bèn dịu giọng nói với Lung Nguyệt: “Quay về chỗ mẫu phi con đi.”

Lung Nguyệt vui vẻ đáp “vâng” một tiếng, sau đó quay về đứng bên cạnh Đức phi. Đức phi hết sức vui mừng, không ngừng đưa tay xoa đầu con bé.

Ma Cách cung tay hỏi: “Lung Nguyệt Công chúa là con gái của Đức phi nương nương ư?”

Huyền Lăng tiện miệng cười, đáp: “Lung Nguyệt là trưởng nữ của Thục phi, có điều được gửi nuôi ở chỗ Đức phi.”

Ma Cách đưa mắt liếc tôi một cái, cất giọng khen ngợi: “Quả đúng là mẹ nào con nấy, bản hãn rất thích sự thông minh của vị Công chúa này.” Dứt lời, y liền vẫy tay một cái, một gã tùy tùng lập tức bưng tới một chuỗi vòng được xâu thành từ những viên lục bảo thạch tròn đều, cực kỳ tinh tế, bắt mắt. Y cười, nói: “Đây là một chút tâm ý của bản hãn với Lung Nguyệt Công chúa.”

Lung Nguyệt đứng bên cạnh Đức phi, chẳng thèm ghé mắt nhìn qua, vẻ rất ung dung bình thản. Huyền Lăng thì mỉm cười gật đầu một cái, tỏ ra hết sức hài lòng, sau đó lại uống với Ma Cách mấy chén rượu nữa. Ma Cách nói: “Công chúa của Hoàng đế Đại Chu đúng là xuất sắc, con gái của bản hãn chẳng có ai so được.” Huyền Lăng đang định khiêm tốn mấy câu thì hắn đã đưa mắt liếc qua bên cạnh. “Mấy vị này đều là con trai của Hoàng đế ư? Chẳng lẽ chỉ có bốn người?”

Trong cung vốn không có nhiều hoàng tử, ngoài hoàng trưởng tử đã trưởng thành ra thì ba người khác đều hãy còn là trẻ con. Sứ giả Hách Hách che miệng cười, nói: “Khả hãn bản quốc có mười một vị vương tử, ai nấy đều kiêu dũng thiện chiến, sau này nếu có cơ hội mong được so tài với các vị Hoàng tử quý quốc một phen.”

Những lời này của gã rõ ràng có ý giễu cợt Huyền Lăng không có nhiều con trai, nhưng Huyền Lăng không hề tỏ ra tức giận, chỉ cười nhạt, nói: “Chờ Hoàng tử của trẫm trưởng thành thì con của Khả hãn đã qua tuổi tráng niên, tới lúc ấy trẫm có thắng cũng là bất võ. Khả hãn khách sáo quá rồi.”

Ma Cách cười khà khà, ôm quyền nói: “Hoàng đế không chê bản hãn lấy nhiều thắng ít là được rồi.”

Lời này quả thực là lộ liễu quá mức, Hồ Uẩn Dung không kìm được nghiêm mặt khẽ quát: “Chỉ có lũ súc vật trong cung mới sinh nhiều như vậy thôi.” Suy nghĩ một chút lại thấy có phần bất nhã, nàng ta bèn ngoảnh mặt đi không nói gì thêm.

Tôi nở nụ cười tươi, nói: “Khả hãn nói đùa rồi, lê dân trong thiên hạ đều là con của Hoàng thượng, chỉ mong Khả hãn không chê bọn ta lấy nhiều thắng ít thôi.”

Ma Cách bất giác hơi nhếch khóe môi cười khẩy. “Theo như lời của Thục phi thì dùng mười vạn con sâu cái kiến có thể chặn được một con mãnh thú, Hoàng đế nghĩ sao?” Huyền Lăng đang định trả lời thì chợt thấy Tiểu Hạ Tử bưng rượu đi lên phía trước, nhất thời cũng không nói nhiều, để mặc cho hắn thay chén rượu cũ bằng một chén Cam Chanh Hương sóng sánh màu vàng cam. Huyền Lăng thoáng lộ nét mừng, ngay sau đó liền ung dung nói: “Được rồi, lui xuống đi.” Đôi mắt y rực ánh tinh quang, trở nên sắc bén như mắt chim ưng, thế nhưng khuôn mặt thì vẫn nguyên vẻ điềm nhiên thư thái. “Mãnh thú có thế mạnh của mãnh thú, sâu kiến có trí tuệ của sâu kiến, Khả hãn cho rằng chuyện thắng thua có thể nhìn bề ngoài mà đoán định được ư?”

“Bây giờ sâu kiến hình như đang liên tiếp thua trận thì phải?”

“Chắc Khả hãn đã từng đọc qua binh thư, biết thế nào là lấy lùi làm tiến?”

“Bản hãn cũng muốn suy đoán như vậy, mong là Hoàng đế đừng ăn nói ba hoa.”

“Khả hãn nói đùa rồi, trẫm là thiên tử, nhất ngôn cửu đỉnh.”

“Nghe đồn rồng sinh chín con, con của trời cao chưa hẳn chỉ có một người.”

Huyền Lăng nghe thế liền thoáng lộ nét mừng vui. “Vốn sinh cùng một gốc, sao nỡ đốt thiêu nhau[16'>? Đại Chu và Hách Hách vốn là những nước huynh đệ lân bang, lẽ ra nên hòa hiếu để dân chúng được yên vui mới đúng. Nghe nói đại quân Hách Hách đang bị dịch bệnh bên ngoài Nhạn Minh quan, binh mã ở bên ngoài, thầy thuốc e là không đủ. Đại Chu mười mấy năm trước cũng từng phát sinh dịch bệnh, phải tốn rất nhiều công sức mới giải quyết dứt điểm được, do đó hãy còn lưu lại một số đơn thuốc. Khả hãn nếu cần thì trẫm có thể sai người đi tìm thử xem.”

[16'> Trích Thất bộ thi của Tào Thực. Nguyên văn Hán Việt: Bản thị đồng căn sinh, tương tiên hà thái cấp? – ND.

Ma Cách hơi nheo mắt lại. “Vậy ư? Xin đa tạ ý tốt của Hoàng đế, bản hãn tự sai người đi tìm là được rồi.”

Huyền Lăng cười hà hà, nói: “Vậy cũng