Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329213

Bình chọn: 8.00/10/921 lượt.

được. Có điều những vị y sĩ ấy hay vân du tứ hải, đơn thuốc thì luôn mang theo trên người, trẫm dù có phái người đi tìm thì cũng phải mất hai, ba tháng mới xong. Mong là Khả hãn sẽ được thuận lợi trong quá trình tìm kiếm.”

Ma Cách đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tôi bất giác thầm kinh hãi, nhưng chỉ lẳng lặng chờ xem y định thế nào. Chợt có một gã tùy tùng đi từ ngoài vào ghé tai Ma Cách khẽ nói mấy câu, sắc mặt hắn càng lúc càng trở nên lạnh lùng, ánh mắt thì sắc lẹm như một lưỡi đao có thể xuyên thấu trái tim bất kỳ ai. Huyền Lăng làm như không phát hiện, sai người tiếp tục ca múa. Lúc này các vũ cơ đang múa điệu Hồ Toàn vũ mang phong tình Tây Vực, thiếu nữ múa dẫn đầu trông chẳng khác nào một bông hoa chớm nở đầu cành, non nớt đến độ có thể nhỏ ra nước, lại kết hợp với điệu múa tuyệt vời kia thực khiến người ta phải mê say. Nếu không để tâm tới những làn sóng ngầm đang sôi sục, khung cảnh trước mắt quả thực là tột độ phồn hoa, đượm nét thanh bình.

Q.8 – Chương 20: Chương 11 – Phần 01

Mắt đượm buồn thương ngó cảnh sầu[17'>

[17'> Trích Điệp luyến hoa – Quyển nhứ phong đầu hàn dục tận của Triệu Lệnh Chỉ. Nguyên văn Hán Việt: Não loạn tằng ba hoành nhất thốn – ND.

Chờ khi điệu múa kết thúc, Ma Cách vỗ tay bồm bộp không ngừng, đồng thời trầm giọng nói: “Múa đẹp lắm!” Giọng nói ấy nghe ồm ồm chẳng giống như đang khen ngợi, còn mang theo những tia sắc bén vô cùng. Tôi ngước mắt lên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Huyền Thanh, bèn bám vào tay Cận Tịch đứng dậy, lén ra ngoài thay y phục.

Tiếng ca múa bị bỏ lại xa dần, tôi đi tới Tùng Đào hiên vắng vẻ, thấy Lý Trường cũng đã đi theo tới nơi. Ngó khắp xung quanh thấy không có ai tôi mới trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi?”

Lý Trường vội bẩm báo: “Hoàng thượng đã phái phò mã gia giằng co với đại quân Hách Hách đóng giữ bên ngoài, đồng thời phái quận mã gia và Lý Thành Nam dẫn quân đi tập kích nơi đồn trữ lương thảo của quân Hách Hách, tuy vì hướng gió đột ngột thay đổi nên không thể đốt hết lương thảo của bọn chúng, thế nhưng cũng đốt được quá nửa. Mất chỗ lương thảo ấy rồi, trong quân còn bùng phát bệnh dịch, gã Ma Cách kia coi như hết đường ngông nghênh!”

Tôi thở dài than: “Đúng là tin tốt! Nhưng ngươi không thấy gã Tiểu Hạ Tử kia còn nhận được tin trước cả ngươi ư? Chuyện là như thế nào vậy?”

Lý Trường bất giác nhăn mặt khiến các nếp nhăn trông càng rõ nét hơn, kế đó thì chỉ cúi đầu không nói năng gì, miệng thở dài không ngớt. Cận Tịch vội đẩy y mấy cái, cất tiếng khuyên nhủ: “Đằng nào cũng đã tới nước này rồi, có chuyện gì mà không thể nói ra được đâu, chưa biết chừng nương nương lại có thể giúp đỡ đưa ra chủ ý đấy.”

Lý Trường thở dài, nói: “Kể từ năm ngoái, Tiểu Hạ Tử đã bắt đầu không yên phận, nô tài cũng muốn tìm cách chèn ép hắn, ai ngờ tên tiểu tử ấy lại bám lấy Trang Mẫn Phu nhân, giờ đã trở thành tâm phúc của Trang Mẫn Phu nhân rồi. Trang Mẫn Phu nhân thân phận tôn quý, tên tiểu tử đó thì lại nhanh nhẹn, rất biết làm việc, do đó càng ngày càng được Hoàng thượng yêu thích. Hoàng thượng bây giờ đã rất tin tưởng hắn, thậm chí đến cả chuyện cơ mật thế này cũng để cho hắn biết trước, còn nô tài thì mãi về sau mới biết.”

Tôi ôn tồn an ủi: “Không sao đâu, ngươi vốn theo hầu Hoàng thượng từ sớm, tình cảm giữa hai bên chẳng phải tầm thường, Hoàng thượng ắt sẽ không ghẻ lạnh ngươi đâu.”

Lý Trường ay người đi, đưa tay lên lau khóe mắt, nói: “Nô tài bây giờ già nua vô dụng rồi, Hoàng thượng chê nô tài không làm được việc cũng là hợp lẽ thôi. Có điều gã Tiểu Hạ Tử đó bây giờ đã đi theo Trang Mẫn Phu nhân rồi, mà nàng ta thì một lòng muốn ngồi lên ngôi hoàng hậu, nô tài quả thực rất sợ nương nương…”

Tôi mỉm cười đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay y. “Không có gì phải sợ cả. Nàng ta muốn ngồi lên ngôi hoàng hậu là việc mà ai sáng mắt cũng có thể nhìn ra, còn ngươi cũng không cần nôn nóng, Tiểu Hạ Tử cùng lắm chỉ nhanh nhẹn thôi chứ chưa trải việc đời, việc gì cũng bộp chộp, bên cạnh Hoàng thượng không thể thiếu ngươi đâu. Ngươi cứ yên tâm về đi, bản cung thay y phục xong rồi sẽ quay lại.”

Lý Trường vội vàng gật đầu rồi rời đi. Tôi bám vào tay Cận Tịch ngồi xuống, lắng nghe những tiếng gió xào xạc từ bên ngoài vẳng lại, trong lòng nửa vui nửa buồn, tâm trạng vô cùng hỗn loạn.

Một hồi lâu sau, tôi khẽ thở dài một tiếng, nói: “Chúng ta hãy về thôi, đang dịp thế này không thể ra ngoài quá lâu được.”

Cận Tịch giúp tôi chỉnh lại xiêm y, cười trừ, nói: “Nương nương lúc nào cũng phải buồn lo thế này, thật chẳng biết mọi chuyện tới bao giờ mới kết thúc nữa.”

Tôi không kìm được bật cười. “Nợ nhiều rồi thì sẽ không còn buồn lo nữa, buồn lo nhiều rồi sẽ không còn sợ nữa, ta chẳng qua là rảnh rỗi quá nên mới lo nghĩ linh tinh đó thôi.” Dứt lời liền bám vào tay nàng ta cất bước ra ngoài. Bên ngoài Tùng Đào hiên là một rừng thông lớn, đâu đâu cũng là tiếng thông lay xào xạc, thỉnh thoảng còn có mấy con chim không rõ tên gọi cất tiếng hót véo von, dưới đất cỏ biếc mọc đầy, khung cảnh vô cùng tịch mịch. Phía sau rừng thông xanh biếc thấp thoáng lộ ra một góc của Đồng Hoa đài


XtGem Forum catalog