i việc ấy với Hoàng thượng thì Hoàng thượng cũng chỉ coi như một đoạn giai thoại mà thôi, thậm chí còn có khả năng hoài nghi Khả hãn cớ gì lại biết được những việc này ấy chứ. Tới lúc ấy, lỡ Hoàng thượng không vui thì chỉ e sẽ không cho người đi tìm thần y nữa, vậy thì bệnh dịch trong đại quân Hách Hách làm sao hết được. Khả hãn là người thông minh, chắc sẽ không đem tính mạng của mấy chục vạn tướng sĩ ra làm trò đùa đâu.”
Hắn chắp tay đứng đó, trong mắt thấp thoáng mấy tia tức giận, một lát sau cười lạnh, nói: “Thục phi cho rằng bản hãn lại chịu để Hoàng đế của Thục phi uy hiếp ư? Y dám lén đốt lương thảo quân ta, thủ đoạn quá bỉ ổi!”
Tôi nở nụ cười tươi. “Xem ra Khả hãn đã say thật rồi, không ngờ lại quên mất câu binh bất yếm trá.” Rồi lại đưa mắt liếc y một cái. “Khả hãn cố nhiên có thể tức giận, nhưng bản cung nghĩ Khả hãn là người bụng dạ rộng rãi, ắt sẽ không để lộ vẻ gì ra cho Hoàng thượng nhìn thấy đâu. Bản cung xin khuyên Khả hãn một câu này, nếu ngài đang mượn rượu mà ra ngoài cho khuây khỏa nỗi lòng thì xin mau mau quay về đi kẻo Hoàng thượng nghi ngờ.”
Hắn lạnh lùng đưa mắt nhìn tôi. “Thục phi cho rằng bản hãn e sợ Hoàng đế Đại Chu ư?”
Tôi mỉm cười, nói: “Khả hãn là người thông minh, tất nhiên biết rằng cần tránh hại tìm lợi, bản cung chẳng qua chỉ nhiều lời nhắc nhở một câu mà thôi.”
Hắn hơi mím môi, nhìn tôi chăm chú. “Vừa rồi mới nhìn thấy Thục phi, bản hãn đã nhận ra ngay rồi, nhưng lại luôn cảm thấy Thục phi có chỗ nào đó khác với trước kia, hóa ra khi Thục phi cứ trưng ra cái bộ dạng ta đây là thục phi thì chẳng còn vẻ đáng yêu phóng khoáng như khi ở trên Huy Sơn năm xưa nữa. Nhưng một khi Thục phi nói năng hành sự, quả là vẫn chẳng khác khi xưa chút nào.”
Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười nền nã bên môi. “Mấy lời này của Khả hãn, bản cung quả thực không hiểu.”
“Có hiểu hay không thì tự Thục phi hiểu rõ, còn bản hãn thì chỉ tin vào đôi mắt của mình thôi.”
Giọng điệu trầm lắng ấy của hắn khiến tôi mơ hồ có chút bất an, bèn hơi hất hàm, nói: “Cho dù có thấy tận mắt thì cũng chưa chắc đã là thực, Khả hãn chớ nên tự tin quá.”
Trong mắt thoáng qua một tia sáng mê ly, hắn đi tới bên cạnh tôi, nói chậm rãi từng chữ một: “Một nữ nhân vừa xinh đẹp vừa có trí tuệ, đã thế lại còn có cả sự tàn độc nữa, thực dễ khiến người ta sinh lòng ngưỡng mộ.”
Nỗi bất an trong lòng càng lúc càng rõ ràng, nhưng tôi vẫn làm bộ như không biết gì, chỉ hờ hững nói: “Chắc Yên thị[19'> của Khả hãn chính là một người như thế, bản cung mười phần ngưỡng mộ. Huống chi Đại Chu và Hách Hách vốn là huynh đệ lân bang, chắc hẳn sau này bản cung sẽ có cơ hội bái phỏng.”
[19'> Yên thị là hoàng hậu của người Hung Nô, ở đây thì là người Hách Hách – ND.
Hắn ngưng nụ cười thấp thoáng như có như không bên khóe miệng, giọng nói cất lên lạnh tựa băng sương: “Bản hãn có vô số phi tử, nhưng Yên thị duy nhất thì đã chết trong tay Thục phi rồi.” Đột nhiên hắn đổi hẳn giọng, mang theo một vẻ gì đó khiến người ta không kìm được thầm run rẩy. “Do đó, Thục phi phải nhớ lấy, Thục phi đã giết thê tử của ta thì nhất định phải đền cho ta một thê tử khác.”
Tôi bị sự dịu dàng ẩn trong những lời nói ấy làm kinh động, nhất thời sợ hãi tột cùng, đồng thời còn cảm thấy mình như đã nghe nhầm, hắn đường đường là vua một nước, sao lại đi nhòm ngó sủng phi của Hoàng đế nước khác như vậy chứ? Huống chi tôi giờ là mẹ của ba đứa con, sớm đã không còn trẻ nữa rồi. Tôi gắng giữ bình tĩnh mà mỉm cười, nói: “Khả hãn thực chẳng phóng khoáng gì cả, Đại Chu ta mỹ nữ như mây, chỉ cần Khả hãn thỉnh cầu, Hoàng thượng nhất định sẽ chọn lấy nữ tử thông minh, xinh đẹp nhất ban cho Khả hãn làm Yên thị, qua đó tăng tình hòa hiếu giữa hai nước.”
Hắn ung dung chắp tay sau lưng, nhếch môi cười, nói: “Chỉ mong Huyền Lăng đành lòng làm thế.”
Gọi thẳng tên húy của Hoàng đế như thế là một hành vi cực kỳ bất kính, hơn nữa bây giờ bệnh dịch đang lan rộng trong quân Hách Hách, tình hình quả thực bất lợi với hắn vô cùng, thế mà hắn còn dám tỏ ra khinh thường Huyền Lăng như vậy, có thể nói là hết sức lớn gan.
Bông hoa bị tôi cầm trong tay lâu quá, những giọt nhựa từ trong cuống hoa chảy ra dính vào tay tôi mang tới cảm giác nhớp nháp. Tôi đưa mắt nhìn y. “Hiện giờ Khả hãn nên lo lắng việc liệu Hoàng thượng có chịu đưa cho Khả hãn đơn thuốc trị bệnh dịch hay không chứ không phải là những việc khác.”
Ánh mắt trở nên sắc lẹm như kiếm, y dõi nhìn bầu trời xanh biếc không một gợn mây, chừng như muốn xuyên thủng nó vậy. “Thục phi cho rằng bản hãn thật sự sợ thứ bệnh dịch đó sao? Nam nhi Hách Hách đều là trang tuấn kiệt, không ai sợ chết. Bản hãn có thể lập tức hạ lệnh xử tử tất cả các binh sĩ bị nhiễm bệnh dịch để tránh cho bệnh dịch lan rộng. Hiện giờ quân sĩ Đại Chu chỉ dám phòng thủ trong thành, không dám ra ngoài khai chiến. Hoàng đế không đưa đơn thuốc cũng được, bản hãn sẽ sai người ném các nam nhi Hách Hách bị nhiễm bệnh dịch vào trong thành. Bản hãn không tin là người Đại Chu thân cường thể kiện, không có ai bị nhiễm bệnh dịch như bọn ta.”
Tôi nhìn thấy vẻ quyết liệt và dữ dằn tr