ong đôi mắt sâu không thấy đáy kia của y, trong lòng thực là kinh hãi tột cùng, buột miệng nói: “Ngươi điên rồi!”
Hắn cười khà khà mấy tiếng, chẳng khác nào một con mãnh thú đang rình rập chờ thời cơ. “Điên thì sao chứ? Chẳng lẽ lại cứ để Hoàng đế của Thục phi giở trò bẩn thỉu mà không đáp trả! Hắn đánh trận thì chẳng khác nào trẻ con, có điều âm mưu quỷ kế thì cứ hết phen này tới phen khác!”
“Trên sa trường lẽ nào không cần dùng âm mưu quỷ kế ư? Dùng mà có lợi thì tức là kỳ mưu diệu kế, chỉ có bên nào chịu thiệt mới nói là âm mưu quỷ kế thôi. Thắng làm vua thua làm giặc kỳ thực cũng là như vậy.” Tôi thấy y trợn trừng đôi mắt hổ, bất giác khẽ nở nụ cười.
Hắn chợt thay đổi hẳn vẻ mặt tức giận, để lộ mấy nét tươi cười. “Hóa ra Thục phi còn có thể cười vui vẻ như vậy, ta cứ ngỡ là chỉ có lúc ở trên Huy Sơn, Thục phi mới cười được như vậy thôi.”
Khi chúng tôi đang trò chuyện thì đúng lúc Ngọc Ẩn và Huyền Thanh chậm rãi bước tới. Ngọc Ẩn vốn thính tai, đã nghe thấy câu nói này của Ma Cách, đôi hàng lông mày hơi cau lại, nhưng ngay sau đó đã nở nụ cười tươi. “Khả hãn có trí nhớ tốt quá, vẫn còn nhớ tình cảnh khi thiếp thân và Vương gia du ngoạn Huy Sơn. Nói ra thì chúng ta đúng là rất có duyên khi hôm nay có thể trùng phùng.”
Ma Cách nhướng mày lên quan sát Ngọc Ẩn một lát, sau đó liền nhếch môi nói: “Cô nương chính là tiểu nha đầu bên cạnh Thục phi năm đó rồi.”
“Tiểu nha đầu” vốn không có ý gì khác, thế nhưng Ngọc Ẩn lại cả nghĩ, lập tức cười, nói: “Khả hãn đúng là quý nhân hay quên việc, làm gì có tiểu nha đầu hay tiểu a hoàn nào chứ! Năm xưa ta và Vương gia vừa mới định tình, cùng nhau du ngoạn Huy Sơn, trưởng tỷ chỉ đi cùng bọn ta mà thôi. Có lẽ khi đó ta còn ít tuổi, lại thích đi theo phía sau trưởng tỷ, vậy nên Khả hãn mới tưởng nhầm rằng ta là một tiểu a hoàn.”
Ma Cách khẽ cười vẻ khinh miệt: “Tuy cô nương và Thục phi có đôi nét giống nhau nhưng bản hãn tin vào đôi mắt của mình. Dù Thục phi là trưởng tỷ của cô nương, mà cô nương khi đó lại còn ít tuổi, nhưng bộ dạng của tiểu a hoàn thì ắt không nhầm được.”
Ngọc Ẩn khi ở trong phủ Thanh Hà Vương đã từng bị nhà họ Vưu áp chế một thời, rất nhiều lần bị chế giễu là từ thị nữ trở thành vương phi, vẫn không thoát khỏi thân phận nô tỳ, do đó lúc này nghe Ma Cách nói thế thì không kìm được hơi biến sắc. Muội ấy cố kìm nén cơn giận trong lòng, gượng cười nói: “Khả hãn nhất định muốn nói như vậy thì ta cũng chịu thôi.” Dứt lời liền đưa tay khoác tay Huyền Thanh, nghiêng đầu cười dịu dàng, nói: “Năm xưa khi Vương gia cùng thiếp thân đi du ngoạn Huy Sơn đã gặp Khả hãn, hôm nay cố nhân trùng phùng, đợi lát nữa nhất định phải uống với Khả hãn mấy chén mới được, Vương gia nói xem có đúng thế không?”
Huyền Thanh mỉm cười, nói: “Khả hãn hảo tửu lượng, bản vương làm sao có thể so sánh được.”
Câu trả lời này của y tuy là tránh nặng tìm nhẹ, thế nhưng cũng coi như là đã ngầm thừa nhận những lời của Ngọc Ẩn. Ma Cách chỉ khẽ cười. “Ba người các vị đúng là kỳ lạ, vốn là một cặp tình nhân ngày trước thì nay trở thành thúc tẩu, còn tiểu a hoàn mới thoắt đó đã được gả cho vị tình lang kia. Các vị không cảm thấy kỳ quặc, nhưng bản hãn mới ngó qua mấy lần đã cảm thấy gai mắt rồi.”
Huyền Thanh khẽ cười điềm đạm, rút tay ra khỏi tay Ngọc Ẩn mà kéo muội ấy ra sau lưng, nghiêm túc nói: “Khả hãn nói đùa thì không sao, có điều xin đừng lấy ái thê của tiểu vương ra để làm trò cười như thế.”
Trên khuôn mặt xinh đẹp dâng lên một nét đỏ hồng như san hô, Ngọc Ẩn đưa tay nắm lấy bàn tay trái của Huyền Thanh: “Đa tạ Vương gia đã thương yêu.”
Ma Cách cười khì một tiếng. “Phu thê thương yêu nhau vốn là lẽ đương nhiên, có gì đâu mà phải cảm ơn, qua đó đủ thấy quan hệ giữa hai ngươi lạnh nhạt cỡ nào. Giữ được con người ta mà không giữ được trái tim thì có gì là thú vị đây?” Rồi hắn đưa mắt liếc qua phía Huyền Thanh. “Người khác chưa từng nhìn thấy bộ dạng của ngươi khi bảo vệ nàng ta, nhưng bản hãn thì đã thấy tận mắt. Cho dù bây giờ ngươi có bảo vệ vương phi của mình thì cũng chẳng hề giống năm xưa bảo vệ nàng ta.”
Tôi bất giác thầm chấn động, những tia chua chát trong lòng sau nháy mắt đã trở nên ngọt ngào vô hạn. Ma Cách có nhãn lực lợi hại cỡ nào, bọn tôi tất nhiên chẳng thể giấu được hắn, nhưng chờ đến một ngày nào đó nếu người khác cũng phát hiện ra việc này, liệu sẽ có một cơn phong ba dữ dội thế nào đổ xuống đầu chúng tôi đây?
Huyền Thanh không nói nhiều, chỉ hờ hững cất tiếng: “Khả hãn xin hãy về điện đi thôi, tiểu vương muốn mời ngài uống thêm mấy chén nữa, ngài thấy thế nào?”
Q.8 – Chương 22: Chương 12 – Phần 01
Rồng kêu gấu rống dội suối khe[20'>
[20'> Trích Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt của Lý Bạch. Nguyên văn Hán Việt: Hùng bào long ngâm ân nham tuyền – ND.
Khi chúng tôi trở lại trong điện thì ca múa đang biểu diễn được nửa chừng, Huyền Lăng có vẻ chếnh choáng say. Tôi lén vẫy tay ra hiệu cho Hoa Nghi mang một chén canh mai xanh tới, sau đó liền đích thân bưng đến cho Huyền Lăng. Y đón lấy, khẽ nhấp một ngụm rồi thấp giọng hỏi: “Nàng vừa đi đâu mà lâu thế vậy?”
Tô
