Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328884

Bình chọn: 9.5.00/10/888 lượt.

y thì lại càng muốn làm mọi người cười hơn, bèn dụ dỗ tránh né đủ kiểu, khiến con gấu chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, liên tục vò đầu bứt tai bực bội, cuối cùng thì ngồi xuống đập tay xuống đất không ngừng. Ma Cách muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ cười nhạt một tiếng rồi không thèm để tâm tới nữa.

Trinh Phi vốn tính ôn hòa điềm đạm, thấy vậy bèn ôm Dư Bái vào lòng, nói: “Mau dừng lại đi! Đợi lát nữa lỡ chọc giận con gấu ấy thì không hay đâu, trêu chọc một chút là đủ rồi.”

Một tiếng cười lạnh lùng chợt vang lên. “Trinh Phi đúng là nhát gan quá, chẳng trách nhị điện hạ cũng có bộ dạng sợ đầu sợ đuôi như vậy.” Tôi ngoảnh đầu nhìn qua, thấy chính là Hồ Uẩn Dung đang bế Hòa Mục đi vào. Hòa Mục vừa thay một bộ đồ màu đỏ tươi thêu hình những quả lựu, trông lại càng xinh xắn, đáng yêu hơn trước mấy phần. Hồ Uẩn Dung hơi khom người hành lễ rồi nói với Huyền Lăng: “Vừa rồi Trân Ly nghịch ngợm làm rượu đổ lên người, thần thiếp vừa đưa nó đi thay y phục.”

Huyền Lăng khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Thay y phục thì cứ thay, tự nhiên lại chỉ vào Trinh Phi và Bái Nhi mà nói linh tinh cái gì thế?”

Hòa Mục tò mò nhìn con gấu đang tức giận kia, vui vẻ cười rạng rỡ. “Mẫu phi, mẫu phi, con muốn qua xem con gấu kia!”

Hồ Uẩn Dung khẽ cười, hỏi: “Trân Ly có sợ không?”

Hòa Mục ra sức lắc đầu, còn cố gắng nhoài người ra khỏi lòng Hồ Uẩn Dung. “Con muốn cho nó ăn thịt.”

Tiểu Hạ Tử nghe thấy vậy liền xun xoe treo một miếng thịt vào cây sào trúc rồi đưa tới. Hòa Mục chẳng buồn nhìn, đưa tay chụp ngay lấy miếng thịt, để Hồ Uẩn Dung bế tới chỗ cách lồng thú hơn mười bước chân, sau đó gắng sức ném miếng thịt về phía trước. Trẻ con tuy không khỏe nhưng miếng thịt ấy vẫn được ném trúng ngay vào mắt con gấu người. Con gấu tức thì giật mình kinh hãi, vội vàng ngó nhìn khắp xung quanh, sau đó nhặt miếng thịt kia lên bỏ vào miệng nuốt chửng.

Hồ Uẩn Dung như vô tình như hữu ý liếc qua phía Trinh Phi, cười nói: “Hoàng thượng, con của chúng ta dũng cảm hơn nhiều, không thẹn với thân phận cành vàng lá ngọc.”

Hòa Mục cất tiếng cười vang khanh khách, lại ra sức vỗ tay bồm bộp. Mọi người cũng cười lên phụ họa, đồng thời liên tục khen Hòa Mục Công chúa dũng cảm. Huyền Lăng cười, nói: “Vậy là được rồi, mau quay lại đi, con gái con đứa chớ nên chơi đùa với dã thú nhiều quá làm gì.” Hòa Mục cười hì hì một tiếng, kế đó lại làm mặt quỷ với con gấu người kia.

Con gấu đó chắc hẳn đã bị đau, hai mắt dần trở nên đỏ ngầu, lại nhìn thấy Hòa Mục mặc đồ đỏ làm mặt quỷ, tức thì càng thêm giận dữ, hai tay vỗ bồm bộp xuống đất làm phát ra những âm thanh dữ dội. Mọi người nhìn thấy thế thì đều chẳng mấy để tâm, nhưng chợt nghe “két” một tiếng, chiếc lồng sắt kia không ngờ lại bị con gấu người đang tức giận điên cuồng cậy ra một cái khe lớn. Con gấu gầm lên không ngớt, kế đó lao thẳng về phía Hòa Mục.

Trước mặt Hòa Mục còn có một hàng rào sắt chắn ngang, con gấu người liền vắt hai chân trước lên đó định trèo qua. Hòa Mục nhất thời sợ đến sững người, hai mắt mở to, thậm chí còn không khóc thành tiếng được. Hồ Uẩn Dung cũng không biết phải làm sao, cứ đứng ngây ngốc ở đó, chỉ biết ôm chặt Hòa Mục vào lòng, mặt mày trở nên tái mét vì sợ hãi. Tiểu Hạ Tử vốn đi theo bên cạnh, nhất thời cũng trợn mắt há mồm, hai chân run lẩy bẩy, phải cố gắng hết sức mới có thể đưa tay tới kéo Hồ Uẩn Dung, đồng thời lớn tiếng thét lên: “Nương nương mau chạy đi!” Hồ Uẩn Dung biết rằng lúc này chạy trốn là quan trọng nhất, tức thì kêu ré lên một tiếng, tranh thủ lúc con gấu trèo qua hàng rào sắt mà bế Hòa Mục loạng choạng chạy về phía ngự tọa của Huyền Lăng.

Vũ lâm quân trong cung chưa từng gặp phải tình cảnh này, cứ thế đờ đẫn nghe con gấu người gầm lên vang trời, không biết nên làm sao mới phải. Các phi tần hai bên ngự tọa của Huyền Lăng thấy con gấu chạy huỳnh huỵch tới, không có ai là không sợ tới nỗi hồn bay phách tán, vội vàng trốn đến phía sau ngự tọa.

Q.8 – Chương 23: Chương 12 – Phần 02

Sự việc xảy ra quá đột ngột nên tôi cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ biết đưa tay tới kéo Linh Tê, Dư Hàm và Dư Nhuận về phía sau. Ai ngờ phía sau lúc này đã toàn người với người, tôi căn bản chẳng có chỗ để mà lùi lại. Giữa lúc hỗn loạn, Dư Nhuận vốn ít tuổi yếu ớt nên bị người ta vô tình làm ngã xuống đất, lập tức khóc rống lên. Con gấu người kia đang đuổi theo Hòa Mục, đã ở cách rất gần rồi, đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con khóc thì bất giác hơi sững ra, sau đó liền đi về phía Dư Nhuận. Dư Hàm vốn đang rúc vào lòng tôi theo bản năng, chợt thấy Dư Nhuận bị ngã thì vội vàng kêu lên: “Mẫu phi, đệ đệ bị ngã rồi kìa!”

Nếu bỏ lại Dư Nhuận, tôi hoàn toàn có thể bế Linh Tê và Dư Hàm chạy đi, còn nếu quay lại bế Dư Nhuận thì chỉ e cả Dư Hàm và Linh Tê cũng sẽ bị liên lụy. Chỉ một khoảnh khắc, trong đầu tôi đã thoáng qua vô vàn suy nghĩ, trái tim phiền muộn đến nỗi như muốn nứt toạc ra. Tôi liếc thấy Dư Nhuận đã khóc đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, đang đưa tay về phía tôi khóc nức nở, bất giác lòng đau như dao cắt, chẳng nghĩ ngợi gì đã đẩy Dư Hàm và Linh Tê vào lòng Đức phi, chạy vội tới bên c


Ring ring