Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328755

Bình chọn: 7.5.00/10/875 lượt.

hai mắt, nghẹn ngào nói: “Hoàng thượng đừng nói như vậy, Yến Nghi không nhận nổi.”

Huyền Lăng hờ hững nhìn lướt qua khuôn mặt tôi. “Vậy ư? Trẫm tới hôm nay mới biết, vậy có coi là muộn quá không?”

Yến Nghi cảm động đến rơi nước mắt. “Thần thiếp biết là Hoàng thượng trước nay vẫn luôn biết rõ mà.”

“Trẫm trước đây quả thực chưa biết trân trọng nàng.” Y khẽ cất lời thổn thức. “Lý Trường, đỡ Trinh Phi đi nghỉ ngơi đi.” Suy nghĩ một chút lại ngăn Lý Trường lại. “Để tự trẫm.” Dứt lời bèn đưa tay bế thốc Trinh Phi lên. “Để trẫm đưa nàng về cung nghỉ ngơi.” Rồi y ngoảnh đầu qua nói với Ma Cách: “Ái phi của trẫm mệt rồi, trẫm xin thất lễ.”

Ma Cách nói: “Hoàng đế xin cứ tự nhiên.” Hơi dừng một chút, y nở một nụ cười đầy vẻ mơ hồ. “Đợi lát nữa bản hãn còn có một câu nói cực kỳ quan trọng muốn đích thân nói với Hoàng đế.” Dứt lời, y hờ hững đưa mắt liếc qua phía tôi, nụ cười lại càng thêm rõ ràng.

Hồ Uẩn Dung thấy Huyền Lăng không hỏi gì tới mình đã đi ngay, không khỏi có chút nôn nóng, vội cười, nói: “Biểu ca, Hòa Mục sợ tới phát khóc rồi kìa.”

Trinh Phi đỏ bừng mặt mũi, thần sắc như mê như say, nghe thấy vậy bèn khẽ kéo tay áo Huyền Lăng tỏ ý bảo y hãy quan tâm tới Hòa Mục một chút. Huyền Lăng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, vẫn bế Trinh Phi chậm rãi đi về phía trước. “Vậy thì mời thái y đến xem đi, trẻ con sợ hãi làm gì có đứa nào không khóc.”

“Biểu ca.” Hồ Uẩn Dung đi lên phía trước hai bước, nôn nóng nói. “Trẻ con khóc tất nhiên không phải việc gì quan trọng, huống chi Hòa Mục chỉ là một công chúa mà thôi. Nhưng lần này đúng là phải đa tạ lục biểu ca đấy, vừa rồi huynh ấy xả thân cứu Thục phi và tứ điện hạ, ngay tới trắc phi và ấu tử của mình cũng bỏ mặc không thèm để ý tới.”

Lời này của nàng ta rõ ràng có ý khiêu khích, ly gián, tôi làm gì mà chẳng biết. Lúc này, ánh mắt tất thảy mọi người đều đổ dồn về phía tôi, tôi nhất thời không biết phải biện bạch thế nào, đành đứng lặng im ở đó. Huyền Thanh vốn đã dắt tay Ngọc Ẩn đi tới góc điện, nghe thấy thế liền ngoảnh đầu lại, hờ hững nói: “Con của thần đệ vừa rồi đã tới được nơi an toàn, lại có Ngọc Ẩn chiếu cố. Hoàng huynh thì phải bảo vệ Trang Mẫn Phu nhân và Hòa Mục Công chúa, lại phải chỉ huy Vũ lâm quân khống chế gấu người, trong lòng kỳ thực cũng rất lo cho sự an nguy của Thục phi. Hoàng huynh thân phận tôn quý không thể tùy tiện mạo hiểm, thần đệ và hoàng huynh huynh đệ một lòng, đương nhiên là phải phân ưu cho hoàng huynh trong thời khắc quan trọng nhất rồi.”

Huyền Lăng cười nhạt một tiếng, nhìn y chăm chú. “Thanh Hà Vương đúng là rất biết nói chuyện.” Y trước sau chẳng buồn nhìn tôi dù chỉ một chút. “Thục phi vừa rồi đã phải chịu một phen kinh sợ, trước tiên hãy tới Nghi Nguyên điện đợi trẫm đi, đợi lát nữa trẫm sẽ kêu thái y tới khám cho nàng.”

Lời này rõ ràng có chút cổ quái, tôi cố kìm nén nỗi nghi hoặc trong lòng, dịu dàng nói: “Dạ!”

Q.8 – Chương 24: Chương 13 – Phần 01

Biết rằng hội ngộ không dài mãi[21'>

[21'> Trích Giá cô thiên – Đương nhật giai kỳ thước ngộ truyền của Án Kỷ Đạo. Dịch thơ: Điệp Luyến Hoa. Nguyên văn Hán Việt: Tình tri thử hội vô trường kế – ND.

Tôi đứng lặng lẽ trong Nghi Nguyên điện. Nơi này tôi đã tới quá nhiều lần rồi, do đó vô cùng quen thuộc, nhưng cũng vì thế mà trong lòng bất giác sinh ra mấy tia cảm khái khó mà dùng lời để miêu tả. Tôi dường như đang sợ hãi, sự sợ hãi đó bắt nguồn từ việc một bí mật vốn bị ẩn giấu nhiều năm nay vừa hé lộ ra một góc nhỏ. Tôi không biết, cũng không dám nghĩ, lỡ như bí mật đó thật sự bị vạch trần thì sẽ dẫn đến một cơn biến cố ghê gớm đến chừng nào.

Tôi khẽ cất tiếng hỏi Lý Trường: “Hoàng thượng hình như đang rất giận thì phải?”

Lý Trường lắc đầu, đáp: “Vừa rồi thấy nương nương bị như vậy nô tài cũng vô cùng sợ hãi, nhưng không ngờ lục Vương gia lại xả thân cứu nương nương.” Y đưa mắt liếc qua phía tôi, dè dặt nói: “Có lẽ Hoàng thượng đang giận bản thân mình, bởi người không thể cứu được nương nương mà phải nhờ tới người khác.”

Tôi bất giác thở phào một hơi, Lý Trường thì thở dài, nói tiếp: “Nô tài đã già rồi, nhiều lúc chẳng thể nào đoán được tâm tư của Hoàng thượng nữa. Nương nương phải chú ý bảo trọng đấy.”

Tôi khẽ gật đầu, lặng lẽ ngồi bên cửa sổ lắng nghe tiếng gió thổi vù vù, cảm giác chẳng khác nào tiếng thiên quân vạn mã lao đi dồn dập.

Bầu không khí trong điện có chút ngột ngạt, đó là một sự ngột ngạt từ nơi đáy lòng truyền ra, khiến người ta vô cùng khó chịu. Tôi dần dần có cảm giác không thở nổi nữa, liền đứng dậy mở cửa sổ, nhưng rồi lại nghe thấy từ bên ngoài vang vọng những tiếng ve sầu, thật chẳng khác nào một cơn mưa rào, vô cùng đáng ghét. Trong lúc chờ đợi, tôi bất giác cảm thấy buồn ngủ, liền mơ màng nhắm mắt lại, nhưng những mối tâm sự cứ liên tục hiện lên trong lòng khiến tôi càng mỏi mệt hơn.

Chẳng biết đã qua bao lâu, khi tôi mở mắt ra thì trời đã sâm sẩm tối rồi, màn đêm mờ mịt không ngừng kéo đến khiến người ta chẳng có chỗ nào để né tránh. Trong một góc điện u ám, nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới được, một cái bóng cao lớn màu đen đang đứng trong lặng l


XtGem Forum catalog