Disneyland 1972 Love the old s
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328950

Bình chọn: 7.00/10/895 lượt.

ẽ, chẳng khác gì bức tượng. Hình như đã lâu lắm rồi tôi không chăm chú nhìn vào bóng lưng của y như vậy, thành ra y trong ký ức và y của bây giờ thật chẳng giống nhau chút nào, cứ như hai con người khác biệt. Sau giây lát tôi mới giật mình tỉnh táo trở lại, vội đứng dậy, nói: “Hoàng thượng tới đây từ khi nào vậy?”

Y quay lưng về phía tôi, cất giọng hững hờ: “Trẫm thấy nàng đang ngủ, do đó mới không đánh thức nàng.” Hơi dừng một chút, y lại nói tiếp: “Nàng ngủ không được ngon lắm thì phải.”

Tôi gượng cười, nói: “Thần thiếp nhát gan, mãi đến bây giờ vẫn còn chưa hết sợ vì chuyện hồi chiều.” Thấy y không nói gì, tôi chỉ biết đứng nguyên chỗ cũ, nói tiếp: “Trinh Phi muội muội không sao chứ?”

Y chỉ đáp lại bằng một giọng hững hờ khó mà nghe ra được là mừng hay giận: “Trinh Nhất Phu nhân vẫn ổn, trẫm đã ở bên nàng ấy suốt cả buổi chiều.”

“Trinh Nhất Phu nhân?” Tôi hơi sững người, rất nhanh sau đó đã hiểu ra, bèn khẽ mỉm cười. “Muội ấy đã xả thân vì Hoàng thượng, được phong thưởng cũng là đúng thôi, vậy mới không uổng một tấm tình si của muội ấy với Hoàng thượng.”

Trong hậu cung Đại Chu vốn có hai vị phu nhân, nhưng từ triều Long Khánh trở về sau chỉ còn lập một để tỏ sự vinh hiển. Hiện giờ Huyền Lăng đưa Yến Nghi lên ngang hàng với Hồ Uẩn Dung đủ thấy y coi trọng nàng ta tới mức nào. Tôi thoáng có chút mừng vui, đối với Yến Nghi mà nói, đây rõ ràng là một niềm an ủi rất lớn.

“Một tấm tình si?” Huyền Lăng cười nhạt một tiếng, vung tay nói. “Tình si vô cùng đáng quý, trẫm tất nhiên không thể phụ lòng nàng ấy rồi.”

Tôi thấy giọng y có vẻ khác thường, nên không dám nói gì thêm, chỉ lặng yên đứng đó.

Sự tĩnh lặng lúc này khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Bao lâu nay tôi chưa từng cảm thấy sự tĩnh lặng giữa mình và y lại có thể trở nên gượng gạo đến chừng này, làm tôi vô cùng khó xử. Tôi cúi xuống, dường như ngoài cúi đầu thì chẳng có việc gì khác để làm. Hôm nay tôi đi một đôi giày màu đỏ làm bằng vải đoạn, bên trên thêu hình phượng hoàng, vì đang mùa hè nên đó là loại vải đoạn rất mềm và mỏng, áp sát vào chân mang lại cảm giác vô cùng thoải mái. Sau khi nhìn một lúc lâu, tôi bỗng thấy hơi hoa mắt, cặp phượng hoàng trên đôi giày tưởng chừng như đang vỗ cánh bay lên, sau khi lượn quanh mấy vòng lại sà xuống mổ vào ngón chân tôi hết nhát này tới nhát khác làm tôi đau nhói.

Y khẽ “ừm” một tiếng, vẫy tay gọi tôi lại. “Qua đây.” Giọng của y dứt khoát, lạnh lùng, chẳng còn chút thân thiết nào của ngày xưa. Tới lúc này tôi mới hiểu ra, vì sự căng thẳng trong lòng nên tôi mới càng thêm mỏi mệt. Tôi chậm rãi bước tới đứng bên cạnh y, đó là một tư thế vô cùng thân mật, quan hệ giữa chúng tôi tựa hồ chưa từng đổi khác.

Tôi với y đứng kề vai nhau một lát, làn gió đêm mang theo mùi thơm ngọt ngào của hoa lá luồn qua cửa sổ thổi vào, chẳng cho ai phân bua gì đã xộc thẳng vào đầu vào mặt người ta. Y đột ngột quay đầu lại, đưa tay chụp lấy mặt tôi, cúi xuống hôn lên trán tôi. Tôi nhất thời lúng túng chẳng biết phải làm sao, trong cơn hoảng loạn liền khẽ ngăn cản theo bản năng. Y càng lúc càng dùng sức mạnh hơn, dường như muốn ấn thứ gì đó xuống vậy, làm hai bờ má tôi đau đến bỏng rát.

Một hồi lâu sau y mới chậm rãi buông tôi ra, vẻ mặt vô cùng hờ hững, dường như tôi chẳng phải là người mà vừa rồi y còn muốn bảo vệ. Y lạnh lùng nhìn tôi, hỏi: “Chuyện bắt đầu từ bao giờ vậy?”

Tôi ngẩng lên, có thể nhìn thấy rõ ràng nơi đáy mắt y thấp thoáng những tia sát cơ lạnh lẽo. Tôi khẽ hít vào một hơi, nói: “Xin thứ cho thần thiếp ngu muội, thần thiếp quả thực không rõ Hoàng thượng đang nói tới chuyện gì.”

Y hơi nhếch khóe môi tạo thành một đường cong lạnh lẽo. “Nàng thông minh như thế, lẽ nào thật sự không biết ư?”

Lòng tôi lúc này vô cùng thấp thỏm, trái tim đập thình thịch liên hồi, mồm miệng thì khô khốc chẳng nói nổi lời nào. Huyền Lăng nhìn tôi chằm chặp, đột nhiên khẽ thở ra một hơi, đưa tay vuốt ve bờ má tôi vẻ đầy trìu mến. Tôi bất giác rùng mình một cái theo bản năng, không biết y định làm gì, cứ đứng đờ người ra đó. Y nhìn tôi rồi chậm rãi nói: “Hoàn Hoàn, bấy lâu nay trẫm vẫn luôn rất mực sủng ái nàng, nhưng lúc này đây, trẫm thật hận khuôn mặt này của nàng biết bao nhiêu.” Nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ hoang mang của tôi, trong mắt y bừng lên những tia căm phẫn và bất lực. “Hoàn Hoàn, có người kể với trẫm câu chuyện về Minh Phi…”

Tôi hơi sững ra, mãi tới lúc này mới giật mình tỉnh táo trở lại, cơ hồ cho rằng mình đã đoán nhầm. Trong khoảnh khắc sững sờ đó, có một làn gió đêm nhẹ nhàng thổi sát qua sống lưng tôi, tôi liền cảm thấy lạnh, rồi chợt phát hiện mình đã tuôn đầy mồ hôi lạnh tự lúc nào. Có điều sự lạnh lẽo ấy vẫn không cách nào xua đi được sự chấn động trong lòng, tôi nhìn Huyền Lăng, khẽ nói: “Là Ma Cách…”

Y chậm rãi ngoảnh mặt đi khiến tôi không thể nhìn thấy thần sắc y, chỉ thấy đôi tay chắp sau lưng y đang nắm chặt lại thành quyền. Trong điện lúc này vô cùng yên tĩnh, tôi gần như có thể nghe rõ những tiếng “rắc rắc” vọng ra từ mấy đốt ngón tay y, thế nhưng giọng y vẫn chẳng có gì khác biệt so với lúc thường