Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329723

Bình chọn: 7.5.00/10/972 lượt.

ngày: “Vừa rồi Ma Cách đặc biệt tới gặp trẫm, yêu cầu trẫm để nàng đi hòa thân!” Nơi đáy mắt y thấp thoáng một tia băng giá, còn kèm theo vẻ chán ghét. “Rốt cuộc hắn đã bắt đầu để ý tới nàng từ khi nào vậy?” Y đưa mắt liếc tôi, giọng nói mang vẻ âm u tột bậc. “Khuôn mặt này của nàng thu hút trẫm như thế, ắt cũng sẽ thu hút người khác. Trẫm thực không nên để hắn nhìn thấy nàng!”

Toàn thân chấn động, tôi ngàn vạn lần không ngờ được Ma Cách lại đưa ra lời thỉnh cầu như thế. Sau một thoáng ngẩn ngơ, tôi vội vàng quỳ xuống, rơm rớm nước mắt, nói: “Thần thiếp là phi tần của thiên tử, sao có thể hạ mình đi hòa thân được, Ma Cách thực quá hoang đường!”

“Trẫm nào phải không biết điều ấy!” Huyền Lăng hậm hực nói. “Trẫm đã dùng những lời vừa rồi của nàng để chặn họng hắn, ai ngờ hắn lại lôi ra điển cố Hán Nguyên Đế, dùng Minh Phi Chiêu Quân để so sánh với nàng, yêu cầu trẫm chấp nhận lời thỉnh cầu của hắn.”

Tôi chợt nhớ tới câu nói kia của Ma Cách: “Do đó, Thục phi phải nhớ lấy, Thục phi đã giết thê tử của ta thì nhất định phải đền cho ta một thê tử khác.” Lúc này tôi kinh hãi tới tột cùng, không ngờ y lại thực hiện lời nói của mình nhanh đến thế, bèn đưa tay tới nắm chặt lấy góc áo Huyền Lăng. “Minh Phi xuất tái là nỗi đau lớn nhất trong đời Nguyên Đế, huống chi thần thiếp đã là mẹ của bốn đứa con rồi, nếu thật sự làm theo yêu cầu của hắn, sau này các vị Hoàng tử và Công chúa làm sao ngẩng mặt làm người được đây!”

“Hắn nói với trẫm, phong tục của Hách Hách là con cái kế thừa mọi thứ của cha, ngay đến thứ mẫu cũng có thể tiếp nhận chứ đừng nói gì tới nàng.” Đầu ngón tay Huyền Lăng run lên lẩy bẩy, giống hệt như giọng nói run run khó giấu của y lúc này. “Với tính tình của Ma Cách, dù bệnh dịch đang lan tràn trong quân cũng chẳng chịu tùy tiện cúi đầu. Đại Chu tuy nhất thời có thể dùng bệnh dịch để áp chế hắn nhưng khó ai có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không thể tìm ra phương thuốc trị bệnh, hơn nữa chiến sự kéo dài tới bây giờ đã làm nguyên khí của Đại Chu tổn thương rất nặng rồi. Trẫm vừa hỏi bộ Hộ, được biết bây giờ tập hợp tất cả lương thảo lại cũng chỉ đủ dùng cho đại quân trong thời gian ba tới năm tháng, hai bên cứ tiếp tục giằng co thế này thì sẽ có trăm cái hại mà không có cái lợi nào. Ma Cách đã nói rõ với trẫm là chỉ cần đồng ý để nàng làm Yên thị của Hách Hách, lại đưa cho hắn phương thuốc chữa trị bệnh dịch, đại quân Hách Hách sẽ lập tức rút về, kể từ nay về sau, Đại Chu mỗi năm chỉ cần giao nộp ba ngàn gánh lương thảo cùng mười vạn lạng bạc thì hắn sẽ không gây chiến nữa.”

Y dừng lại không nói tiếp nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt âm u tột độ. Màn đêm giống như một tấm vải đen khổng lồ và mềm mại phủ xuống nhân gian, sớm đã tới thời gian thắp đèn, thế nhưng vì không có ý chỉ của Huyền Lăng nên không có ai dám đi vào thắp đèn. Tôi chỉ yên lặng không nói gì, trong lòng trào dâng một nỗi chua chát khó mà dùng lời để miêu tả, thế nhưng chẳng rõ vì sao, đôi mắt tôi lại khô cạn, không thể chảy ra một giọt nước mắt nào. Bóng tối xung quanh làm tôi trở nên đờ đẫn và tê dại, tôi bèn cầm lấy một cây bùi nhùi mang đi thắp sáng ngọn nến được cắm trên chiếc đế hình con hạc làm bằng đồng. Ánh nến màu vàng cam dần dần sáng lên và không ngớt đung đưa, hệt như một trái tim yếu ớt đang nhẹ nhàng lay động.

Giữa ánh nến lờ mờ, tôi bỗng phát hiện khuôn mặt mà mình đã nhìn suốt mười mấy năm nay sao lại xa lạ đến thế. Có điều, vẻ xa lạ này hình như tôi đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi, hóa ra, trong đêm tôi rời cung thuở nào, y cũng từng để lộ ra vẻ mặt giống hệt như vậy.

Y vẫn lặng im không nói gì, chỉ chờ tôi mở miệng.

Lời của y đã tới nước này rồi, hà tất phải ép y nói ra những lời bạc bẽo hơn làm gì nữa. Thôi thôi, xét cho cùng, một thân vinh hoa phú quý này đều là do y ban cho.

Tôi chỉnh sửa lại xiêm y, trịnh trọng quỳ xuống. “Thần thiếp thân là thục phi của Đại Chu, bấy lâu nay luôn được Hoàng thượng sủng ái, lòng thực vô cùng bất an, không biết nên báo đáp thế nào mới phải. Nay đã tới lúc thần thiếp báo đền ân đức của Hoàng thượng rồi, thần thiếp không dám ích kỷ, mọi việc đều xin nghe Hoàng thượng sai khiến.”

Y dường như đã thở phào một hơi, lại đưa tay lên che mặt, nói: “Trẫm là vua một nước, mọi việc… mọi việc nàng hãy tự mình làm chủ đi.”

Trái tim bỗng không còn nặng nề nữa, tựa như một sợi dây đàn vốn bị kéo căng đột ngột đứt lìa, trở nên vô cùng nhẹ nhõm, tôi rốt cuộc đã ý thức được rõ ràng rằng y là một con người bạc bẽo tới mức nào.

Trong khoảnh khắc cúi đầu xuống, tôi chợt khẽ mỉm cười, cười chính bản thân mình. Tôi nào phải không biết là y bạc bẽo, thế mà vẫn ôm một tia hy vọng rằng y sẽ vì những đứa bé mà giữ tôi lại. Giang sơn mỹ nhân bên nào nặng bên nào nhẹ, tôi vốn không nên trông chờ vào y mới phải.

Cái gọi là ân ái sủng hạnh trong chốn hậu cung làm sao mà so được với tiền đồ của giang sơn, sự an nguy của xã tắc, nếu tôi thật sự mở lời cầu xin y xót thương thì thực là không biết tự lượng sức mình.

Cố nén nỗi giá lạnh trong lòng, tôi chậm rãi nói: “Thần thiếp không dám quên ơn.”

Một làn