Polaroid
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328803

Bình chọn: 9.00/10/880 lượt.

mất là Huyền Lăng xưa nay vốn kiêng kỵ nhất việc thân vương nắm binh quyền trong tay?

Vừa suy nghĩ như vậy, trong lòng tôi chợt sinh ra mấy tia nghi hoặc, tại sao Huyền Lăng vừa định để tôi đi hòa thân thì Huyền Thanh đã đẩy cửa đi vào như thế? Lẽ nào vừa rồi y vẫn luôn đứng bên ngoài điện và nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa tôi và Huyền Lăng?

Tôi không kìm được hít vào một hơi khí lạnh, tại sao y lại luôn ở bên ngoài điện chứ?

Huyền Lăng chậm rãi nở nụ cười, ánh mắt thì lại dần trở nên lạnh lẽo, từng lời nói ra chẳng khác nào những khối băng vụn: “Đệ rốt cuộc đã chịu nói ra câu này rồi!” Ánh mắt lúc này đã trở nên lạnh tựa huyền băng ngàn năm, còn sắc bén đến độ có thể đâm thấu lồng ngực người ta, y gằn giọng nói tiếp: “Đệ hãy nói cho trẫm biết, lời thỉnh cầu này của đệ rốt cuộc là vì Đại Chu… hay là vì nàng ta?”

Tôi rùng mình kinh hãi, trái tim giống như bị ai đó bóp chặt và lôi ra khỏi lồng ngực, tự nơi đáy lòng trào lên một cơn đau đớn tới tột cùng.

Y rốt cuộc đã nghi ngờ rồi! Xem ra y quả thực có tình ý với tôi, do đó mới dụ Huyền Thanh bước từng bước vào trong điện như thế.

Huyền Lăng hơi nheo mắt lại, để lộ ra mấy tia sát cơ lạnh lẽo. “Nếu đệ không chịu nói, vậy thì để trẫm nói thay đệ. Vừa rồi trẫm lệnh cho đệ chờ bên ngoài điện, không có chiếu chỉ thì không được đi vào. Đệ xưa nay vẫn luôn nghe lời trẫm, làm gì cũng cẩn trọng, nhưng tại sao khi nghe trẫm nói là đồng ý cho Thục phi đi hòa thân thì lại tùy tiện xông vào? Đệ vốn rất ít khi để ý tới chuyện triều chính, chỉ làm một vị vương gia nhàn tản, mà đệ cũng biết là trẫm không thích thân vương cầm quân, thế mà còn vì nàng ta mà đề nghị đích thân cầm quân đi chống lại Hách Hách.” Y cười lạnh một tiếng, giọng nói nghe dữ dằn như một con mãnh thú đang săn mồi. “Trẫm nhớ ra rồi, năm xưa đệ cũng từng dâng tấu cầu xin giúp cho huynh trưởng của Thục phi, quả nhiên cũng là vì nàng ta! Hôm nay… đệ ngay đến vợ con của mình cũng bỏ mặc không để ý đến, chỉ một lòng muốn cứu Thục phi. Trẫm chẳng phải kẻ mù, khi con gấu người đó tới gần Thục phi, đệ đã nôn nóng tới nỗi bất chấp sự an nguy của bản thân, tất cả trẫm đều thấy rõ. Trẫm chỉ hận mình trước đây mù mắt thôi, không ngờ lại không nhìn ra tư tình của hai người bọn đệ. Nếu không phải vừa rồi đệ tùy tiện xông vào trong điện thì trẫm còn chưa đến nỗi tin vào lời của người khác rằng hồi chiều nay hai người từng lén gặp gỡ trong cung! Hà hà…” Y cười gằn với giọng mang đầy sát cơ. “Trẫm trước đây đúng là ngốc nghếch quá!”

Mồ hôi lạnh trên trán tôi tuôn ra không ngớt, từng giọt từng giọt nhỏ thẳng xuống cổ, thế mà tôi vẫn chẳng cảm thấy lạnh, một lát sau mới giật mình phát hiện hóa ra mình đã sợ hãi tới mức này.

Trong cơn giận dữ Huyền Lăng dùng sức rất mạnh, đưa tay chụp lấy cổ tay tôi, không ngừng cất tiếng cười lạnh. “Nàng được lắm!” Tôi đau đớn vô cùng, cổ tay bị y nắm chặt đến nỗi trở nên tím tái. Tôi lúc này chỉ biết cắn chặt môi không nói năng gì.

Sắc mặt Huyền Thanh hơi tái đi nhưng y không nhìn về phía tôi, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào cặp mắt đầy vẻ dữ dằn của Huyền Lăng. Trong sự tĩnh lặng đột ngột kéo tới này, thời gian như bị kéo ra rất dài, biến thành một sợi dây mỏng manh nhưng cực kỳ bền dẻo, liên tục quấn vòng quanh thân thể chúng tôi. Sau bao nhiêu năm giấu giếm, sau bao nhiêu năm lo sợ, chuyện tày trời này rốt cuộc đã bị bày ra ngay trước mặt chúng tôi rồi.

Tôi chẳng để ý tới cơn đau nơi cổ tay, hết nhìn Huyền Thanh rồi lại nhìn Huyền Lăng, trong đầu vang lên những âm thanh vô cùng kỳ quái, hệt như vô số tiếng nhạc huyên náo, cuồng loạn. Tất thảy mọi suy nghĩ của tôi nhanh chóng bị quét đi sạch bách, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một ý niệm: “Bất kể y nói thế nào, Huyền Thanh, chúng ta cũng không được thừa nhận… Tuyệt đối không được.”

“Hoàng huynh hiểu lầm rồi.” Y tỏ ra hết sức bình tĩnh, dường như những lời Huyền Lăng vừa nói chẳng liên quan gì tới y. “Thần đệ xưa nay vẫn luôn khinh cuồng vô lễ, chẳng trách hoàng huynh lại nghi ngờ, nhưng Thục phi thì đâu có lúc nào không giữ quy củ trong cung, nếu không vì Ngọc Ẩn thì hai bên thậm chí còn chẳng mấy khi trò chuyện. Vừa rồi thần đệ xông vào trong điện đúng là thất lễ, nhưng thần đệ là con dân Đại Chu, thật lòng không muốn Đại Chu phải chịu nỗi nhục như vậy. Thần đệ tuy bất tài nhưng bao năm nay nhận lộc thân vương, thực không thể không báo đền ơn nước, dù có phải ra ngoài biên ải làm một gã tiểu tốt đi đầu cũng cam lòng. Còn về việc cầu xin cho huynh trưởng của Thục phi thì lúc đó hoàng huynh đã từng trách thần đệ rồi, rằng không nên nói giúp cho kẻ tội thần. Kỳ thực năm xưa khi bình mối loạn Nhữ Nam Vương, thần đệ đã có giao tình rất sâu với Chân Hành, cảm thấy người này nhân phẩm không tệ đến mức như lời Quản Lộ nói.” Nói tới đây y hơi trầm ngâm một chút, dường như đang suy nghĩ xem nên giải thích thế nào về chuyện xả thân cứu tôi hồi chiều, còn Huyền Lăng thì chỉ cười lạnh chờ y nói tiếp.

Huyền Thanh rốt cuộc đã ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Huyền Lăng. “Thần đệ không phải không quan tâm tới vợ con, nhưng khi đ