gió mạnh vùn vụt bay vào thổi bay đi âm cuối trong lời nói của tôi, làm sống lưng tôi càng thêm lạnh giá. Một giọng nói quen thuộc mang vẻ kiên định hiếm có bất ngờ vang lên: “Thục phi nương nương xin hãy suy nghĩ kĩ, không thể như vậy được! Nương nương làm vậy có thể nói là không tiếc thân mình, nhưng chỉ e sẽ đẩy hoàng huynh vào cảnh bất nghĩa.”
Lý Trường nôn nóng tới nỗi mồ hôi tuôn ra đầy đầu, vội vàng đi theo sau lưng y. “Hoàng thượng còn chưa tuyên triệu, Vương gia không thể đi vào được.”
Tôi đứng dậy, dùng lý trí ép mình phải bình tĩnh. “Lục Vương gia quá lo rồi.” Khóe môi tôi hơi nhếch lên để lộ một tia lạnh lùng. “Chuyện này là do bản cung tự nguyện, Hoàng thượng không hề cưỡng ép bản cung.”
Đối mặt với sự bình tĩnh ấy của tôi, y cung tay nói: “Nương nương tất nhiên không muốn làm hoàng huynh khó xử, nhưng một khi nương nương đi hòa thân, Hoàng thượng sẽ giống như Hán Nguyên Đế, vĩnh viễn bị người đời sau chê cười.”
Huyền Lăng khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn tôi chan chứa vẻ không đành lòng. “Trẫm và Thục phi làm phu thê đã mười mấy năm, về sau chỉ còn hình đơn bóng chiếc, những lúc nhìn thấy Lung Nguyệt, Linh Tê và Hàm Nhi, trẫm há lại chẳng đau lòng…”
Trong lời của Huyền Lăng chứa chan tình cảm. Huyền Thanh đưa mắt liếc sang tôi, thoáng lộ vẻ chấn động, ngay sau đó vội vàng ngoảnh đầu qua hướng khác. “Thục phi đã sinh được ba người con cho hoàng huynh, địa vị tôn quý tột cùng, nếu để Thục phi đi hòa thân, sau này nếu các vị Hoàng tử và Công chúa níu áo hoàng huynh hỏi về tung tích mẫu phi, hoàng huynh sẽ trả lời như thế nào? Hách Hách ở xa ngoài ngàn dặm, sau này dù hoàng huynh có nhớ Thục phi đến mấy thì e là cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nữa rồi.”
Lý Trường lúc này đã nghe ra được nguồn cơn, bất giác mặt mày tái nhợt, tay cầm cây phất trần cười trừ, nói: “Hoàng thượng thương yêu Thục phi nương nương như thế, tất nhiên không muốn để nương nương phải tới đất Hồ, sau này không còn ngày gặp mặt. Nếu Hách Hách thật sự muốn hòa thân, sao Hoàng thượng không chọn lấy một nữ tử tài mạo song toàn trong tông thất rồi phong làm công chúa để gả cho Ma Cách? Như thế thực có thể nói là lưỡng toàn kỳ mỹ, vừa bảo vệ được nương nương lại vừa không làm Ma Cách mất mặt.”
Dưới ánh nến âm u, sắc mặt Huyền Lăng trông âm u tột độ. “Ngươi phải biết rằng tình cảm là một thứ rất khó thay đổi. Ma Cách đã đưa ra yêu cầu như thế thì ắt phải đạt được mục đích mới chịu thôi, ngươi cho là nếu để người khác đi hòa thân thì hắn có thể hài lòng mà lui binh được sao?”
Lý Trường sợ đến nỗi không dám nói gì thêm, Huyền Lăng lạnh lùng nói tiếp: “Nơi này không có việc gì của ngươi, mau lui xuống đi.” Lý Trường vội đưa tay lên lau mồ hôi, khom người lui ra ngoài.
Huyền Thanh hơi cau mày, nói: “Bất kể là nữ tử tông thất hay là Thục phi nương nương thì cũng đều là hy sinh nữ tử để bảo vệ quốc gia, có gì khác biệt đâu? Lỡ như Hách Hách lấy đó làm lệ, năm nào cũng yêu cầu hòa thân, vậy thì mặt mũi của Đại Chu biết phải để vào đâu? Thần đệ cho rằng như thế không ổn.”
Huyền Lăng nhướng mày lộ rõ vẻ tức giận. “Hắn nhất định muốn có Thục phi. Chỉ có trẫm là chẳng biết gì, thậm chí cả việc hắn bắt đầu chú ý tới Thục phi từ khi nào cũng không biết rõ, cho nên hôm nay mới phải mất mặt và rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy.”
Hơi thở của Huyền Thanh dần trở nên dồn dập, chẳng còn vẻ ôn hòa điềm đạm của ngày xưa. Y cố hết sức điều chỉnh hơi thở của mình, vén áo quỳ xuống, nói: “Hoàng huynh, chúng ta đâu phải là đánh không lại Hách Hách.”
Huyền Lăng chăm chú nhìn y, thoáng lộ vẻ bi thương. “Lục đệ, đệ cho rằng trẫm đành lòng để Thục phi đi ư? Chúng ta không phải là không thể đánh, mà là không thể đánh mãi như thế được. Hách Hách mà không thu dã tâm về, dù nhất thời bị đánh lui thì sau này cũng sẽ quay lại, Đại Chu sẽ chẳng bao giờ được yên ổn.” Y khẽ hít một hơi, lộ vẻ buồn bã nói tiếp: “Tề Bất Trì giờ đã chết rồi, đệ cho rằng Đại Chu còn bao nhiêu tướng lĩnh có thể dùng đây?”
“Sử xanh nhà Hán chép, kế vụng ấy hòa thân. Xã tắc vì minh chủ, an nguy gửi nữ nhân. Phấn son dù có đẹp, binh lửa dễ gì ngăn. Khanh tướng từ thiên cổ, ai người giúp thánh quân[22'>? Việc dùng nữ tử để giữ yên xã tắc thế này quả thực là không ổn. Nếu hoàng huynh không chê thần đệ vô dụng, thần đệ xin nguyện lòng dẫn binh xuất quan, không đẩy lùi Hách Hách quyết không về triều.”
[22'> Vịnh sử của Nhung Dục. Dịch thơ: Cao Tự Thanh. Nguyên văn Hán Việt: Hán gia thanh sử thượng, kế chuyết thị hòa thân. Xã tắc y minh chủ, an nguy thác phụ nhân. Khởi năng tương ngọc mạo, tiện nghĩ tĩnh Hồ trần. Địa hạ thiên niên cốt, thùy vi phụ tá thần – ND.
Q.8 – Chương 25: Chương 13 – Phần 02
Đại điện sau nháy mắt đã trở nên tĩnh lặng, tôi cơ hồ có thể nghe thấy tiếng gió luồn qua giữa những lùm cây bên ngoài cửa sổ, lướt nhẹ trên mặt hồ. Thế nhưng lòng tôi thì lại dần dần giá lạnh, chẳng lẽ y không biết là cần phải tránh sự hiềm nghi sao? Chuyện vừa rồi Huyền Lăng chưa chắc đã để trong lòng, nhưng bây giờ y lại tự nguyện xin được cầm quân xuất chinh, lẽ nào y đã quên