Pair of Vintage Old School Fru
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328681

Bình chọn: 9.5.00/10/868 lượt.

ó Ngọc Ẩn và Dư Triệt đều ở xa con gấu, có thể nói là khá an toàn, còn tứ điện hạ thì lại là cốt nhục duy nhất của Huệ Nghi Quý phi. Trong cung có vô số phi tần, nhưng thần đệ bấy lâu nay vẫn luôn kính trọng Huệ Nghi Quý phi nhất.” Y làm bộ vô tình nhìn lướt qua phía tôi, rất nhanh sau đó lại nói tiếp: “Thần đệ năm xưa từng có duyên gặp gỡ Huệ Nghi Quý phi một lần trong cung của Thái hậu, khi đó Huệ Nghi Quý phi hầu hạ Thái hậu hết sức ân cần, khi rảnh rỗi còn hỏi thăm thần đệ một câu rằng thời tiết lạnh dần rồi, không biết Thái phi tu hành bên ngoài thân thể có được khỏe không? Không lâu sau thời tiết lại càng lạnh hơn, Huệ Nghi Quý phi liền sai thị nữ Thái Nguyệt đem áo gấm tới nhờ thần đệ đưa tặng cho mẫu phi, thần đệ ngoài cảm kích ra còn vô cùng kinh ngạc, về sau mới biết Huệ Nghi Quý phi hiền từ, chiếc áo gấm đó không chỉ mình mẫu phi có mà các vị thái tần từng hầu hạ phụ hoàng khi xưa cũng đều có cả. Các vị thái tần vốn đều không con không cái, rất nhiều người đã chết già, thế mà Huệ Nghi Quý phi vẫn quan tâm tới tất thảy bọn họ, thần đệ thực là kính trọng vô cùng.”

Sắc mặt Huyền Lăng thoáng hòa hoãn hơn một chút, thế nhưng vẫn chưa giảm sự nghi ngờ, chỉ hờ hững nói: “Phải rồi, Thư Quý thái phi phải tu hành bên ngoài cung, không thể ngày ngày gặp đệ.” Trong giọng nói của y lộ ra mấy tia lạnh lẽo. “Xem ra bấy lâu nay đệ đã phải chịu khổ rồi.”

Huyền Thanh nói tiếp: “Ơn nghĩa ấy của Huệ Nghi Quý phi thần đệ không thể không báo, lại càng không thể nhìn giọt máu duy nhất của Quý phi với hoàng huynh phải mất mạng, do đó mới liều tấm thân này.” Vừa nói y vừa khẽ nở nụ cười mỉm. “Thần đệ còn có một tầng tư tâm khác, ấy là Ngọc Ẩn đã đi theo Thục phi nhiều năm, lỡ Thục phi gặp điều bất trắc thì Ngọc Ẩn ắt sẽ sinh lòng oán trách thần đệ.” Huyền Thanh chậm rãi nở nụ cười hờ hững. “Xin lỗi, đã làm hoàng huynh phải thất vọng rồi, những việc mà hoàng huynh nói vừa rồi chẳng qua chỉ là suy đoán của bản thân mà thôi. Có điều thần đệ thật lòng rất vui, hoàng huynh suy đoán như vậy cố nhiên không công bằng với thần đệ, nhưng đồng thời cũng chứng tỏ hoàng huynh rất quan tâm tới Thục phi.” Y chỉnh lại y phục rồi quay qua phía tôi, cung tay nói: “Chúc mừng Thục phi.”

Khi nhìn về phía tôi, y để lộ thần sắc mà một thân vương nên thể hiện ra với sủng phi của Hoàng đế, vừa lịch sự mà lại vừa giữ một khoảng cách hợp lý, căn bản không có chút sơ hở nào.

Trong lòng tôi trào dâng một phen cảm xúc vừa mừng vui vừa chua xót, thực khó có thể miêu tả bằng lời. Trước mắt tôi như mờ mịt đầy sương mù trắng xóa, khuôn mặt y dần trở nên mơ hồ không rõ ràng. Tôi biết, tôi biết rõ, khi nói ra những lời như vậy trước mặt Huyền Lăng, lòng y kỳ thực đau đớn vô cùng, tựa như bị vô số lưỡi dao liên tục cứa vào tim.

Ánh mắt Huyền Lăng ôn hòa hơn một chút, thế nhưng giọng nói thì vẫn lạnh lùng, hệt như lực bóp trên tay y lúc này vẫn chẳng hề suy giảm. “Nếu đệ còn nghĩ tới Ẩn phi, vậy thì không nên lén gặp Thục phi trong cung. Nếu Ẩn phi biết được thì lẽ nào lại không nghi ngờ đệ? Mấy hôm trước trẫm nghe được tin đồn rằng đệ và Ẩn phi đang bất hòa, cư xử với nhau hết sức lãnh đạm.”

Y hơi nhướng mày lên. “Thần đệ tất nhiên biết rõ không nên lén gặp mặt phi tần trong cung, nhưng thần đệ quả thực có một việc quan trọng muốn hỏi Thục phi, mà việc này có liên quan tới Tĩnh Nhàn…”

“Là về Tĩnh phi…” Tôi gần như đã buột miệng thốt lên cùng lúc với y.

Huyền Lăng bất giác trầm mặt, không đợi Huyền Thanh nói hết đã nhìn qua phía tôi. “Thục phi, Thanh Hà Vương nói đã đủ nhiều rồi, trẫm muốn nghe nàng nói.”

Tôi cố nén những giọt lệ tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể trào ra, nghiêm túc quỳ xuống, không hề né tránh ánh mắt y. “Lục Vương gia ghẻ lạnh Ẩn phi kỳ thực là vì cái chết của Tĩnh phi. Ngọc Ẩn mỗi lần tới gặp thần thiếp đều than thở về việc này, nhưng lại không chịu nói nguyên nhân, thần thiếp thân là tỷ tỷ nên vô cùng lo cho muội ấy. Hôm nay Vương gia tới gặp thần thiếp đã mấy lần lộ ra bộ dạng muốn nói lại thôi, thần thiếp vô cùng lo lắng nên truy hỏi không ngừng, mãi tới cuối cùng Vương gia mới chịu nói ra một chút chân tướng. Hóa ra trước đây khi còn ở trong vương phủ, hai vị trắc phi đã có chút bất hòa rồi, mà trong phủ Quốc công chắc cũng có lời qua tiếng lại, vì vậy Vương gia cảm thấy cái chết của Tĩnh phi có vấn đề. Thần thiếp vốn nắm quyền quản lý hậu cung, chuyện ngày đó mọi người lại đều thấy cả, thần thiếp tất nhiên không thể để Ngọc Ẩn phải chịu oan, do đó đã khuyên giải Vương gia đừng nên nghi ngờ Ngọc Ẩn, đã là phu thê với nhau mà còn nghi ngờ như thế thực không hay chút nào, nhưng thần thiếp chỉ là người ngoài, dù có khuyên giải nhiều đến mấy thì cũng chỉ vô ích.”

Huyền Thanh hơi nhướng mày lên, trầm giọng nói: “Kỳ thực khi đó Thục phi mới khuyên giải thần đệ chưa lâu thì Ngọc Ẩn đã ra ngoài tìm thần đệ rồi, giữa thần đệ và Thục phi căn bản chẳng có cái gọi là lén lút gặp gỡ, không biết kẻ nào đã nói với hoàng huynh những lời bậy bạ đó?”

Tôi bất giác rơm rớm nước mắt, nói: “Vừa rồi thần thiếp và Vương gia không hẹn mà cùng