vốn tai mắt lanh lẹ, được Hoàng thượng sủng ái cũng là lẽ thường thôi.”
Cận Tịch thoáng ầm ngâm, mí mắt bất giác hơi nảy lên. “Ngày đó Hoàng thượng cớ gì lại biết nương nương lén gặp gỡ lục Vương gia, chỉ e là…”
ong mắt tôi ánh lên mấy tia lạnh lùng. “Việc này ta tự có tính toán.” Sau đó lại nhìn vào ong gương mà cười nói: “Cận Tịch, ta dán thuốc cao lên thế này có phải là càng giống một người u uất thành bệnh không?”
Khóe mắt Cận Tịch bỗng ươn ướt. “Nương nương thân phận tôn quý, thế mà lại phải vâng lệnh đi làm việc này, nô tỳ thực là đau lòng khôn xiết…”
Ngoài cửa sổ hoa lựu nở đầy, khắp nơi đều ngợp một màu đỏ rực, thoạt nhìn tựa như ánh ráng chiều phủ khắp. Ở cạnh thứ màu đỏ rực rỡ đó, khuôn mặt trầm lặng như nước của tôi lúc này ông lại càng nhợt nhạt, vô cùng tiều tụy. Tôi chậm rãi nói: “Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, sủng phi và thần tử kỳ thực đâu có gì khác biệt, tất thảy mọi thứ bao gồm cả tính mạng đều là của Hoàng thượng. Nếu y thật sự muốn ta dùng tấm thân này hầu địch, ta ngoài tự vẫn ra còn có cách nào khác nữa đây?”
Cận Tịch lộ rõ vẻ bi thương. “Một đêm phu thê trăm ngày ân ái, nô tỳ cứ ngỡ là Hoàng thượng sẽ niệm tình cũ…”
Tôi khẽ nở nụ cười, cất giọng hờ hững: “Cận Tịch, ngươi xưa nay vẫn luôn thông minh, sao bây giờ lại ở nên nhu nhược, yếu mềm thế nhỉ?”
Cho dù đã cố hết sức kiềm chế nhưng nàng ta vẫn không nén được căm phẫn, nói: “Đại Chu khai quốc tới nay đã được trăm năm, nhưng nô tỳ chưa từng nghe nói có vị phi tần nào lại phải chịu nỗi nhục lớn như vậy.”
“Dù sao thì cũng phải có người đầu tiên chứ, đúng không?” Tôi nắm lấy bàn tay nàng ta. “Cận Tịch, ta không tin được người khác, chỉ có thể dẫn ngươi đi theo bên cạnh thôi.”
Cận Tịch tức thì ịnh ọng nói: “Từ khi nương nương vào cung tới giờ, nô tỳ chưa có ngày nào rời xa nương nương, dù nương nương không nói thì nô tỳ cũng sẽ sống chết không rời.”
Tôi âm thầm cảm động, bất kể ra sao thì tôi cũng vẫn còn Cận Tịch, vẫn còn cảm nhận được một chút ấm áp giữa cuộc đời đầy rẫy những sự bạc bẽo này.
Hoa Nghi vốn đứng bên ngoài, lúc này chợt nhẹ nhàng cất tiếng: “Nương nương, cửu Vương phi và Ẩn phi tới thăm nương nương.”
Cận Tịch khẽ “ồ” lên một tiếng. “Không phải đã có ý chỉ là mọi người đều không được tới Nhu Nghi điện để tránh quấy rầy nương nương ư?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi khẽ nở nụ cười. “Dù gì thì cũng không đến mức ngay cả muội muội của ta cũng không thể tới thăm ta đúng không nào? Như thế thì chỉ càng khiến người ta nghi ngờ thôi. Hơn nữa ta đoán ắt là Ngọc Nhiêu đã đi cầu xin, bằng không Hoàng thượng cũng khó mà đồng ý.”
Cận Tịch niệm một câu “A Di Đà Phật” rồi nói: “May mà tứ tiểu thư là cửu Vương phi, bằng không nô tỳ khó mà không lo lắng được.”
Tôi cười, nói: “Mau mời họ vào đây đi!”
Khi Ngọc Ẩn và Ngọc Nhiêu đi vào thì tôi đã ở ên giường, mái tóc buông xõa ra chứ không búi lại, ông càng có vẻ võ vàng ốm yếu. Ngọc Nhiêu vừa nhìn thấy thế liền không kìm được hơi biến sắc mặt, nôn nóng nói: “Muội còn tưởng người ta chỉ nói quá thôi, không ngờ tỷ tỷ lại thật sự sợ quá mà thành bệnh thế này, ông tỷ bây giờ tiều tụy quá.”
Cận Tịch vội vàng dâng à lên, hỏi: “Tam tiểu thư và lão phu nhân đều không tới ư?”
Ngọc Nhiêu cười, nói: “Mẹ ta rất sợ phải vào cung, những năm nay thân thể lại không được khỏe lắm, cứ ốm liên tục, do đó không tiện tới thăm tỷ tỷ. Tam tỷ với Quận chúa tẩu tẩu thì phải ở lại bầu bạn với mẹ ta.”
Ngọc Ẩn ngồi xuống cạnh giường, chăm chú nhìn khuôn mặt tôi một chút rồi hờ hững nói: “May mà có Vương gia kịp thời ứng cứu, bằng không ưởng tỷ…”
Ngọc Nhiêu ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn qua, cười nói: “Nếu không vì nể mặt nhị tỷ, nhị tỷ phu chưa chắc đã chịu dốc sức cứu đại tỷ như vậy đâu.”
Ngọc Ẩn hơi biến sắc mặt, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng đành cười gượng coi như đáp lại. Ngọc Nhiêu cười, nói tiếp: “Nhị tỷ, những thứ chúng ta mang tới đâu rồi, Phân Nhi chắc còn đang mải tán gẫu với mấy người ở bên ngoài thì phải nhỉ? Gốc nhân sâm đó muội đã phải chọn rất lâu đấy.”
Ngọc Ẩn đứng dậy đi ra ngoài, Ngọc Nhiêu thấy xung quanh đã không còn ai mới nhân lúc chỉnh lại chiếc gối cho tôi một chút mà ghé tới bên tai tôi khẽ nói: “Cửu lang đã hay tin rồi, nghe nói Hoàng thượng có ý để tỷ đi hòa thân đúng không?”
Tôi đưa mắt liếc qua phía muội ấy. “Là lục Vương gia nói với cửu Vương gia ư? Ngọc Ẩn đã biết chuyện này chưa?”
Ngọc Nhiêu khẽ lắc đầu, nôn nóng uy hỏi: “Có phải là thật không?” Thấy tôi buồn bã không ả lời, muội ấy tức thì biến hẳn sắc mặt, hậm hực nói: “Muội sớm đã biết là y chẳng ra gì rồi, nhưng không ngờ lại bạc tình đến thế!”
Tôi thoáng lộ vẻ ầm ngâm. “Muội chớ nên khinh suất làm bừa đấy.” Thấy muội ấy tỏ ra nôn nóng, tôi cũng có chút không đành lòng. “Ta tự có cách của ta, muội đừng lo.”
Bức rèm chợt hơi lay động, Ngọc Ẩn chậm rãi cất bước đi vào. Hôm nay muội ấy ăn mặc đơn giản, chỉ vận một chiếc áo dài màu xanh lam thêu hình bướm vờn hoa, ên đầu cài một cặp thoa ngọc bích ánh lên những tia lấp lánh. Ngọc Nhiêu nhất thời không kịp che giấu vẻ nôn nóng, Ngọc Ẩn thì lại ti
