giữa đêm hè giống như một lưỡi đao sắc bén cứa vào trái tim tôi, những giọt nước mắt chua xót lại một lần nữa không kìm được tuôn rơi lã chã.
Y nhìn lướt qua khuôn mặt tôi bằng ánh mắt thăm dò, một lát sau rốt cuộc đã chịu buông cổ tay tôi ra, đi tới bên giá sách đóng bằng trúc tía lấy ra một chiếc bình sứ xanh nhỏ. Rồi y trở lại bên cạnh tôi, lặng lẽ nghiêng bình rắc lên chỗ tím bầm trên cổ tay tôi một ít bột mịn trắng ngần như tuyết, khiến tôi lập tức cảm thấy mát rượi. Y lại dùng một cuộn vải trắng mềm mại giúp tôi băng bó cổ tay lại cẩn thận, sau đó mới nói: “Đây là thuốc tiêu thũng mà Thái y viện mới dâng lên. Vừa rồi trẫm đang cơn tức giận nên có hơi nặng tay.”
Tôi không biết y có ý đồ gì, đành nói: “Đa tạ Hoàng thượng!” “Trẫm không phải là Hán Nguyên Đế, cũng không hy vọng nàng trở thành Minh Phi Chiêu Quân một đi không trở về.” Y đưa tay tới dịu dàng đỡ tôi đứng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt mang đầy ý vị sâu xa, lấy từ trong tay áo ra một gói giấy nhỏ màu vàng sậm. Tôi đón lấy rồi mở ra, thấy bên trong đó là một loại bột được nghiền rất mịn, nhìn kĩ thì có màu lục nhạt, phân lượng rất ít, chỉ chừng một cái móng tay, còn tỏa ra mùi rượu thoang thoảng. Y không đổi sắc mặt, chỉ thấp giọng nói: “Chỉ cần dùng một chút thôi là ổn. Trẫm biết nàng thông minh hơn người, nhất định có thể khiến nó phát huy tác dụng.”
Tôi khẽ ấn một chiếc móng tay dài chừng hơn tấc của mình xuống gói giấy, thấy trên móng tay ánh lên một thứ màu xanh lục vô cùng tà dị, sau đó hờ hững nói: “Bắn người bắn ngựa trước tiên, bắt giặc bắt tướng đương nhiên công thành. Hoàng thượng nghĩ vậy không sai, có điều Ma Cách có không ít con cái, chỉ e dù giết được hắn thì cũng chẳng ích gì.”
Trong mắt lộ ra một tia cười nhàn nhạt, Huyền Lăng khẽ đưa tay lên chống cằm. “Ma Cách có năm đứa con đã trưởng thành, tất cả đều anh dũng thiện chiến, có điều chỉ là hạng hữu dũng vô mưu, không đáng lo ngại. Duy chỉ có đứa con thứ bảy của hắn là khá thông minh, nhưng nay mới có mười tuổi, tính ra cũng chẳng đáng kể gì.” Huyền Lăng xua tay một cái vẻ chán ghét, dường như muốn vứt bỏ một thứ gì đó hết sức bẩn thỉu đi. “Chỉ cần gã Ma Cách lòng đầy dã tâm đó chết đi, Hách Hách tất nhiên sẽ phải thần phục trẫm, không dám gây họa nữa.”
“Hoàng thượng suy nghĩ quả rất chu toàn. Chỉ là Ma Cách có đại quân bảo vệ, thần thiếp tự biết rằng mình sau khi đắc thủ khó mà thoát thân.” Tôi nhìn y chăm chú, chậm rãi nói. “Chỉ mong Hoàng thượng có thể đối xử tốt với các con của thần thiếp, như thế thần thiếp dù phải mất mạng vì Đại Chu cũng chẳng hề hối hận.”
Y khẽ nở nụ cười, vẻ như đang tán gẫu việc nhà với tôi. “Yên tâm, trẫm đã an bài rồi, một khi nàng đắc thủ tự khắc sẽ có người tiếp ứng. Tới lúc đó nàng có thể bình an trở về đây và lại là Thục phi của trẫm.” Y dang tay ôm tôi vào lòng, bộ dạng vẫn hệt như hồi còn ân ái. “Cho dù lão lục có ôm lòng tơ tưởng tới nàng thì trẫm cũng chẳng thật sự tức giận đâu, trên đời này làm gì có ai mà không yêu cái đẹp, khó trách bọn họ lại thèm thuồng nàng như thế.” Hơi dừng một chút, y chợt cất giọng nặng nề: “Nhưng Hoàn Hoàn, bất kể người khác ái mộ nàng như thế nào, trái tim của nàng cũng chỉ được ở chỗ trẫm thôi.”
Dứt lời y lại càng ôm tôi chặt hơn, dường như muốn kéo tôi vào tận bên trong xương cốt của y vậy. Khuôn mặt tôi áp sát vào áo y, dần dần cảm thấy ngột ngạt đến nỗi không sao thở nổi. Qua kẽ hở nơi cánh tay y, tôi nhìn thấy bên ngoài cửa sổ ánh trăng trắng lóa, nơi đáy lòng thì tựa như có một trận tuyết lớn đang rơi, chẳng mấy chốc tất thảy tâm tư đã bị bao trùm bởi một mảng màu trắng mênh mang bát ngát.
Q.8 – Chương 26: Chương 14 – Phần 01
Gió tây sầu gợn sóng lăn tăn[24'>
[24'> ích Than phá hoán khê sa – Hạm đạm hương tiêu thuý diệp tàn của Lý Cảnh. Dịch thơ: Nguyễn Chí Viễn. Nguyên văn Hán Việt: Tây phong sầu khởi lục ba gian – ND.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi ở về cung của mình, Huyền Lăng thì thông báo ra khắp lục cung là Thục phi bị gấu tấn công, u uất thành bệnh, không thể lo liệu công việc, mọi chuyện ong lục cung tạm thời giao cho Quý phi, Đức phi, inh Nhất Phu nhân và ang Mẫn Phu nhân cùng xử lý, mọi người nếu không có việc gì thì không được quấy nhiễu Thục phi, sau đó lại chọn từ trong Dịch đình ra một cung nữ xinh đẹp, yểu điệu tự nguyện xuất tái hòa thân để gả cho Khả hãn Hách Hách.
inh Nhất Phu nhân chỉ sau một đêm đã nhận được sự sủng hạnh tột cùng, việc này vốn dĩ sẽ khiến người ta ghen tị và bất mãn, thế nhưng việc nàng ta xả thân bảo vệ Huyền Lăng hôm đó mọi người đều thấy rõ, cho nên ngay đến ang Mẫn Phu nhân cũng chẳng thể chỉ ích điều gì chứ càng đừng nói là người khác.
Lúc này Cận Tịch không kìm được lộ vẻ nghi hoặc, hỏi: “Những việc khác thì chưa xét tới, có điều hôm đó con gấu kia nổi nóng là vì bị tiểu Công chúa của ang Mẫn Phu nhân êu chọc, sao Hoàng thượng chẳng những không ách cứ mà còn ban cho ang Mẫn Phu nhân quyền hiệp ợ quản lý lục cung như thế chứ?”
Tôi ngả người về phía sau một chút, đưa tay cắt hai miếng thuốc cao dán lên huyệt thái dương, cất giọng hờ hững nói: “Hồ Uẩn Dung