Teya Salat
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328960

Bình chọn: 7.00/10/896 lượt.

đúng vậy không?”

Huyền Thanh khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn về phía xa mà ngơ ngẩn. Ngọc Ẩn cảnh giác thoáng nhìn tôi, sau đó liền cẩn thận che giấu vẻ đề phòng của mình, ôn tồn cất tiếng hỏi: “Cớ gì mà Vương gia lại một mình ra ngoài vậy? Làm thiếp thân lo lắng quá. Nếu Vương gia muốn nói gì với trưởng tỷ, có thiếp thân ở một bên cũng tốt hơn.” Hơi dừng một chút, muội ấy lại thấp giọng nói: “Trong cung tai vách mạch rừng, Vương gia dù không lo cho mình thì cũng nên nghĩ cho trưởng tỷ một chút.”

Huyền Thanh khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Mấy lời này nàng đã khuyên ta rất nhiều rồi. Nếu không vì có chuyện quan trọng thì ta cũng chẳng dám quấy rầy Thục phi đâu. Sao nàng lại đi theo ra ngoài vậy?”

Ngọc Ẩn vội cúi đầu cười trừ, nói: “Bên ngoài trời đang nắng nóng, thiếp thân sợ Vương gia vừa uống rượu ng lại đi ra ngoài sẽ bị cảm nắng, nên mới không yên tâm. Đợi lát nữa thiếp thân sẽ dặn Phân Nhi đi nấu một ít canh mai xanh giải rượu.” Sau đó lại quay sang cười nói với tôi: “Vương gia mỗi lần say đều phải uống canh mai xanh để giải rượu, lỡ mà Hoàng thượng uống say ở chỗ trưởng tỷ thì trưởng tỷ cũng nên nấu canh mai xanh, như thế vừa sạch miệng lại không làm hại tới dạ dày.”

Tôi không biết nên nói gì mới phải, Cận Tịch vội vàng trả lời thay tôi: “Đa tạ Ẩn phi đã cho hay.”

Ngọc Ẩn lại cười tủm tỉm, nói: “Kỳ thực canh mai xanh chưa chắc đã có tác dụng với Hoàng thượng, bởi rượu chẳng say người tự say, Hoàng thượng say trong cung của trưởng tỷ đâu phải chỉ bởi vì rượu.”

Đôi tai tôi bất giác nóng bừng, thật không biết nên phản ứng thế nào mới phải, lại càng chẳng biết nói gì. Huyền Thanh rốt cuộc đã không kìm được mà cất tiếng: “Ngọc Ẩn, hôm nay nàng nói hơi nhiều rồi đấy.”

Ngọc Ẩn cầm lấy tay áo của Huyền Thanh lay nhẹ mấy cái, cất giọng yêu kiều như làm nũng: “Thiếp thân chỉ đùa với trưởng tỷ thôi mà, mong Vương gia đừng trách.”

Thấy hai người bọn họ trò chuyện với nhau thân mật như vậy, tôi thật sự cảm thấy lúng túng, như thể mình là một người thừa thãi, bèn lén kéo áo Cận Tịch tỏ ý hãy rời khỏi đây.

Mới đi vòng qua Tùng Đào hiên mấy bước thì tôi chợt phát hiện phía sau một gốc thông gần đó thấp thoáng một bóng người cao lớn, không kìm được kinh hãi dừng chân.

Tôi đang định hỏi “là ai” thì chợt nghe một tràng cười sang sảng vang lên, người đó vừa vỗ tay vừa bước ra từ sau cây thông, cất giọng sang sảng như tiếng chuông đồng: “Ba người các ngươi đúng là nực cười quá!”

Những lời ấy chẳng khác nào tiếng sấm nổ bên tai tôi. Tôi định thần nhìn kĩ, hai mắt bỗng tối sầm đi, kẻ này không phải Ma Cách thì còn là ai được nữa?

Q.8 – Chương 21: Chương 11 – Phần 02

Sắc mặt tôi lúc này nhất định đã tái nhợt, trái tim thì đập thình thịch không ngừng, dường như có thứ gì đó sắp nhảy ra từ trong cổ họng. Rừng thông xung quanh gần như che kín cả bầu trời, thỉnh thoảng có vài tia nắng xuyên qua những kẽ lá chiếu xuống thì đều đã mất đi sự ấm áp vốn có, làm tôi chỉ còn cảm nhận được một sự băng giá tột cùng, từ sống lưng tới lòng bàn chân, bàn tay đều không ngớt rỉ mồ hôi, thân thể thì run lên lẩy bẩy.

Thế nhưng dù hoang mang đến mấy thì tôi vẫn mỉm cười gật đầu coi như chào hỏi, sau đó còn cất giọng như đang nói đùa: “Khả hãn sao lại trốn khỏi bàn tiệc vậy, lại còn lén lút nhìn trộm nữa, thực chẳng có phong thái của vua một nước gì cả.”

Hắn đưa tay vuốt râu, chậm rãi nói: “Bản hãn chỉ sợ làm hỏng mất một vở kịch hay, do đó mới không đành lòng đi ra cắt ngang thôi.”

“Con người ta có ai mà không ở trong kịch, khi Khả hãn nhìn người khác chưa biết chừng người khác cũng đang nhìn Khả hãn đấy.”

Đôi mắt hắn đen như mực, khó mà phân biệt được mừng giận. “Bản hãn chỉ đang cảm thấy thú vị thôi, diễn viên thì vẫn là mấy người thuở trước, thế nhưng nội dung vở kịch thì đã khác rồi. Nữ nhân bên cạnh Thanh Hà Vương trước đây chỉ là thị nữ của Thục phi, thế mà giờ đã bay lên cành cao trở thành phượng hoàng. Thục phi thì vốn thân mật với y như phu thê, vậy mà sau nháy mắt đã trở thành tẩu tẩu của y, trở thành thục phi có quyền có thế nhất trong hậu cung Đại Chu.” Hắn vừa nói vừa đưa mắt liếc qua phía tôi. “Ta thấy lá gan Thục phi đúng là lớn thật, không ngờ lại dám tư thông với đệ đệ của Hoàng đế. Thật lòng mà nói, bản hãn khâm phục Thục phi nương nương lắm đấy.”

Vẻ khinh miệt trong lời nói của hắn lộ ra hết sức rõ ràng. Tôi cố kìm nén cơn giận trong lòng, trầm giọng nói: “Xin thứ cho bản cung không hiểu Khả hãn đang nói gì, nhưng chẳng hay Khả hãn có từng nghe nói tới câu vật đổi sao dời chưa? Chẳng hạn như đại quân Hách Hách dù có kiêu dũng đến mấy thì cũng không địch lại nổi thiên tai nhân họa.”

Hắn hơi nheo mắt, từ hai khe hẹp đó chiếu ra những tia sáng lạnh lùng như có thể làm người ta đóng băng. “Thục phi không sợ ta nói việc năm xưa cho Hoàng đế biết ư?”

Tôi hái một bông hoa nhỏ trên giàn tử đằng bên cạnh xuống mân mê trong tay. “Sợ? Bản cung sợ việc năm xưa muội muội của bản cung là Ngọc Ẩn cùng Thanh Hà Vương ra ngoài du ngoạn bị người ta hay biết ư? Bọn họ sớm đã tâm đầu ý hợp, kết làm phu thê từ lâu rồi, dù Khả hãn có nó