Polaroid
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329485

Bình chọn: 7.5.00/10/948 lượt.

kể có ai bì được, đời người còn nguyện ước gì sao? Hờn kia ôm tự thuở nào, nhà bên đông chẳng gả vào vương gia[11'>.”

[11'> Xem chú thích ở chương 1 tập 4 – ND.

Huyền Lăng nghiêng tai lắng nghe một lát rồi nói: “Là ai đang hát vậy nhỉ? Chúng ta hãy qua bên đó xem thế nào.”

Mọi người bèn đứng dậy, cất bước lần đi theo hướng phát ra âm thanh. Càng đi về phía Yến Hy điện, tiếng nhạc lại càng rõ ràng, tôi rốt cuộc đã dừng chân không muốn đi tiếp nữa. “Hoàng thượng, xin cho phép thần thiếp được cáo lui trước.”

Huyền Lăng thấy sắc mặt tôi hơi tái đi, bèn ân cần hỏi: “Nàng không khỏe ư? Có cần gọi thái y tới không?”

Tôi vội vàng lắc đầu. “Hoàng thượng cứ cho phép thần thiếp cáo lui là được rồi.”

Cửa lớn hoa lệ của Yến Hy điện đã ở ngay ngoài trăm bước chân, Huyền Lăng nói: “Nàng không muốn gặp Uẩn Dung ư? Tính tình nàng ấy tuy có hơi tệ…”

“Hoàng thượng, bài hát vọng ra từ trong Yến Hy điện có tên là Mạc Sầu ca.” Diệp Lan Y lạnh lùng cất tiếng.

“Dạ phải.” Hứa Di Nhân lén đưa mắt nhìn thần sắc Huyền Lăng, khẽ nói. “Đây chính là bài Mạc Sầu ca do Lương Vũ Đế Tiêu Diễn sáng tác, kể về một nữ tử tên gọi Mạc Sầu. Không hiểu sao Yến Hy điện cứ cho hát đi hát lại bài này như thế nữa…”

Hoàng trưởng tử ngạc nhiên cầm tay nàng ta, hỏi: “Sao ta lại không nghe ra thế nhỉ?”

“Bài hát này ca nữ hát bằng giọng Ngô, mà Hoàng thượng với điện hạ sinh ra và lớn lên ở kinh đô cho nên không nghe ra được. Nhi thần hồi bé từng sống ở vùng Ngô Việt một thời gian, do đó mới hiểu được nội dung. Các phi tần trong cung có rất nhiều người Ngô Việt, chắc là cũng hiểu được, nếu Hoàng thượng không tin thì cứ hỏi họ mà xem.”

Huyền Lăng xua tay cắt ngang lời nàng ta. “Đừng nói thêm nữa.” Sau đó liền lẳng lặng lắng nghe những tiếng nhạc du dương tao nhã vọng ra từ Yến Hy điện cách đây không đầy trăm bước chân, một hồi lâu sau mới bình tĩnh quay sang hỏi Lý Trường: “Trẫm từng hạ lệnh cho lục cung không được nhắc lại việc Thục phi xuất cung năm xưa nữa, đúng vậy không?”

“Dạ.” Lý Trường cung kính đáp.

“Hồ thị thực là to gan!”

“Muội ấy thích nghe thì cứ kệ muội ấy đi. Đều là chuyện xưa cũ rồi, người không thể buông bỏ được là thần thiếp.” Tôi chậm rãi phủ phục người xuống, hai hàng nước mắt lã chã rơi. “Hoàng thượng đừng nên trách Uẩn Dung, xét kĩ ra tất cả đều tại lỗi lầm của thần thiếp năm xưa mà thôi.”

Huyền Lăng đưa tay kéo tôi vào lòng ôm thật chặt, đoạn gằn giọng nói: “Là lỗi của ai cũng không quan trọng, điều quan trọng là không người nào được phép coi nhẹ quyền uy của thiên tử. Lời của trẫm, nhất ngôn cửu đỉnh.”

“Lý Trường.” Y đưa mắt nhìn về phía Yến Hy điện lộng lẫy vàng son. “Truyền chỉ đi khắp lục cung, Thái hậu đang lâm bệnh, thế mà Trang Mẫn Phu nhân Hồ thị không biết nghĩ đến chữ hiếu, mặc sức hưởng lạc, nay giáng làm phi chính nhị phẩm, không tuyên gọi thì không được tới gặp trẫm.”

Tôi nắm chặt lấy vạt áo Huyền Lăng mà khẩn khoản van nài: “Hoàng thượng, người đừng nên trừng phạt Uẩn Dung vào lúc này. Thái hậu đang ốm, Hoàng hậu thì bị cấm túc, Uẩn Dung tốt xấu gì cũng là người trong hoàng tộc, thường ngày lại được Thái hậu yêu mến, nếu trừng phạt muội ấy vào lúc này, Thái hậu ắt sẽ rất đau lòng. Hoàng thượng nên suy nghĩ kĩ những điều được mất trước rồi hãy hạ chỉ.”

Huyền Lăng thầm nín thở, dường như muốn xoa dịu cơn giận trong lồng ngực. Hứa Di Nhân cũng cất tiếng khuyên: “Phụ hoàng, cho dù Hồ mẫu phi thường ngày có hơi kiêu ngạo thì người cũng đừng nên tức giận kẻo ảnh hưởng tới thân thể, mọi việc cứ nên chờ Thái hậu phượng thể an khang đã rồi hãy tính sau.”

Huyền Lăng khẽ “hừ” một tiếng, hậm hực nói: “Trẫm nhịn nàng ta một lần nữa vậy.”

Q.8 – Chương 16: Chương 09 – Phần 01

Ải Hán đêm qua dậy gió thu[12'>

[12'> Trích Quân thành tảo thu của Nghiêm Vũ. Dịch thơ: Bùi Hạnh Cẩn, Việt Anh. Nguyên văn Hán Việt: Tạc dạ thu phong nhập Hán quan – ND.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, mới thoắt đó đã lại tới giữa hạ, lũ ve sầu kêu ra rả suốt cả ngày. Thời tiết càng lúc càng nóng nực, Huyền Lăng thì cũng ngày một nóng tính hơn, hai ngày trước chỉ vì mấy việc nhỏ mà đã trách mắng Uông Phân nghi và Mục Lương viện một phen, ngay cả Phúc Quý tần vốn tính đôn hậu nhất cũng bị mắng cho mấy câu, mọi người trong hậu cung không có ai là không sợ hãi.

Lý Trường khi tới chỗ tôi cũng từng kể khổ, rằng mới đây chỉ vì nước trà hơi nóng một chút thôi mà Huyền Lăng đã hắt chén trà lên người y. Theo hầu bên cạnh Huyền Lăng mấy chục năm, đây có lẽ là lần đầu tiên Lý Trường phải chịu nỗi ấm ức như vậy, tôi cũng chỉ đành ôn tồn khuyên nhủ một phen.

Tiếng ve sầu vang lên ra rả, dường như muốn đâm thủng màng nhĩ người ta. Hoa Nghi đứng một bên nhẹ nhàng phe phẩy quạt, tôi lòng thầm phiền muộn nên đi vào hậu đường ngủ trưa, đồng thời dặn dò: “Mang sào dính keo đi bắt hết lũ ve sầu đó lại cho ta, cả ở Nghi Nguyên điện cũng thế.”

Làm sao mà có thể không phiền muộn được đây? Dịp cuối xuân, Ma Cách Khả hãn của Hách Hách đã nhân lúc cỏ cây tốt tươi, lương thảo đầy đủ mà dẫn theo hai mươi vạn thiết kỵ từ đô thành Tàng Kinh kéo thẳng đến Nhạn Minh quan cách