Old school Easter eggs.
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329593

Bình chọn: 7.00/10/959 lượt.

ột lát rồi nói: “Kêu Diễm Tần tới đây đi, không cần gọi nhạc sư đi theo, cứ để nàng ta hát một mình là được rồi.”

Giữa làn hương phù dung vương vất, Huyền Lăng ngồi ung dung trong đình, một tay cầm chén canh mai xanh, tay kia cầm chiếc phách mà đánh nhịp, dáng vẻ thư thái vô cùng.

Giọng hát của Diễm Tần cực kỳ trong trẻo, khi tới những âm cuối là lại lộ ra vẻ uể oải yêu kiều, mang theo những nét phong tình vô hạn giống hệt như con người của nàng ta. Lúc này nàng ta cầm một chiếc quạt nhỏ trong tay, chiếc váy dài màu xanh phản chiếu lại ánh mặt trời dìu dịu, miệng thì hờ hững hát bài Đình trung hữu kỳ thụ: “Trong sân cây tươi tốt, xanh lá nở nhiều hoa. Vin cành tìm bông hái, muốn gửi người phương xa. Gió thổi hương lồng áo, đường dài khó gửi qua! Vật này đâu để tặng, cảm biệt ly đó mà[10'>.”

[10'> Đây là một bài thơ Nhạc phủ khuyết danh được chép lại trong tập Cổ thi thập cửu thủ, dịch thơ: Điệp Luyến Hoa. Nguyên văn Hán Việt: Đình trung hữu kỳ thụ, ti diệp phát hoa tư. Phàn điều chiết kỳ vinh, tương dĩ khiển sở tư. Hinh hương doanh hoài tụ, lộ viễn mạc trí chi. Thử vật hà túc quý, đãn cảm biệt khinh thời – ND.

Tiếng ca thanh nhã ấy giống như một làn khói mỏng lan tỏa ra khắp xung quanh, những tia nắng vàng ươm, trong suốt len qua giữa lá hoa chiếu tới rõ ràng chỉ làm tăng thêm mấy nét u sầu.

Hát được một lúc lâu, Diễm Tần dừng lại nghỉ ngơi. Huyền Lăng vẫn còn đắm chìm trong tiếng hát, mãi tới khi Tề Vương Dư Ly và chính phi Hứa thị xuất hiện, y mới tỉnh táo trở lại.

Chờ hai người thỉnh an xong, Huyền Lăng liền kêu bọn họ ngồi xuống. Tới lúc này tôi mới có dịp cẩn thận quan sát cặp phu thê mới này, thấy bọn họ thân thiết như keo sơn, không hề vì thân phận con gái nuôi của Hứa thị mà có sự ngăn cách. Sau khi thành thân, Hứa thị được nghỉ ngơi thoải mái, vóc người lại càng thêm đẫy đà, y phục cùng những món đồ trang sức trên người đều đầy vẻ xa hoa diễm lệ, thần thái trên mặt cũng tự tin hơn. Tôi thầm gật đầu, xem ra Hứa Di Nhân của bây giờ đã khác hẳn ngày xưa, không còn là một cô gái mồ côi phải gửi thân vào gia đình quyền thế nữa. Giờ đây nàng ta đã là một người phú quý thật sự, trong chốn kinh thành chẳng có mấy ai sánh bằng.

Tôi hỏi Hoàng trưởng tử: “Điện hạ vào cung thỉnh an Thái hậu đúng không?”

Hoàng trưởng tử cung kính đáp “dạ” một tiếng rồi lại nói: “Di Nhân thấy hoàng tổ mẫu hôn mê mãi không tỉnh, nhất thời lòng dạ không yên, định không quay về vội mà cùng nhi thần tới Thông Minh điện cầu phúc cho hoàng tổ mẫu.”

Huyền Lăng nhắm mắt lại, khẽ “ồ” một tiếng ra vẻ hài lòng. “Sau khi thành thân, con đúng là đã hiểu chuyện hơn nhiều rồi.” Sau đó lại quay sang hỏi: “Di Nhân đã đi thỉnh an Trang Mẫn Phu nhân chưa? Trước đây khi ở trong cung, con từng được nàng ấy chiếu cố rất nhiều, chớ nên để thiếu sót về bề lễ số.”

Hứa Di Nhân lộ rõ vẻ buồn bã, cúi đầu thưa: “Dạ, nhi thần đi rồi.”

Huyền Lăng lại hỏi tiếp: “Mấy ngày nay trẫm không có thời gian rảnh đi thăm nàng ấy, con tới cung của nàng ấy thấy Hòa Mục Công chúa có khỏe không?” Hứa Di Nhân tỏ ra do dự, cứ ấp úng mãi chẳng nói được gì. Huyền Lăng lộ vẻ nghi hoặc, không kìm được mở mắt ra nhìn nàng ta. “Không gặp thì cứ nói là không gặp, cớ gì mà lại ấp úng như thế?”

Dư Ly thấy Huyền Lăng lộ vẻ trách móc liền vội vàng đứng dậy, nói: “Không phải là Di Nhân có ý giấu giếm phụ hoàng đâu, có điều Trang Mẫn Phu nhân vốn không để nhi thần và Di Nhân vào Yến Hy điện thỉnh an, thị nữ của Yến Hy điện thì nói là Phu nhân đã qua chỗ Thái hậu rồi.”

“Kỳ thực Trang Mẫn Phu nhân không hề qua chỗ Thái hậu, bởi trước đó cung nhân ở chỗ Thái hậu nói là Phu nhân vừa mới rời đi chưa lâu. Nô tỳ còn nhìn thấy thị nữ của Yến Hy điện ra ngoài đổ nước phấn son, đủ thấy Phu nhân còn đang ở trong điện thay y phục và trang điểm lại.” Dư Ly vừa nói xong thì một thị nữ đứng sau lưng Hứa Di Nhân đã không kìm được lên tiếng biện bạch.

“Tô Tử, chớ có càn rỡ!” Hứa Di Nhân vội quỳ xuống, dập đầu thưa: “Là nhi thần không phải, khiến Phu nhân đến bây giờ vẫn còn canh cánh trong lòng. Sau khi qua Thông Minh điện cầu phúc cho Thái hậu, nhi thần sẽ mang roi tới đó thỉnh tội, hy vọng Phu nhân sau khi đánh nhi thần một phen sẽ không còn giận nữa.”

Huyền Lăng bất giác lộ vẻ khó hiểu: “Vì việc gì mà con lại đắc tội với Uẩn Dung tới mức này?”

Mắt rơm rớm lệ, Hứa Di Nhân chỉ cắn chặt môi không nói năng gì. Tôi vội đưa tay đỡ nàng ta dậy. “Vương phi mới về làm dâu hoàng tộc, sao có thể khóc lóc như vậy chứ?”

Dư Ly đỏ mặt tía tai không nói được gì, tôi thì tuy hiểu rõ nguồn cơn nhưng cũng không tiện lên tiếng, cuối cùng vẫn là Diễm Tần giúp Huyền Lăng xua đi nỗi nghi hoặc: “Vương phi vốn là cung tần mà Trang Mẫn Phu nhân muốn dâng lên cho Hoàng thượng, ai ngờ Vương phi và điện hạ lại tâm đầu ý hợp, nên điện hạ mới xin Hoàng thượng cho phép được thành thân với Vương phi. Phu nhân một lòng sốt sắng mà chẳng nên công cán gì, sao có thể không oán hận Vương phi vì lâm trận trở giáo làm uổng công sức của nàng ta chứ?”

“Lâm trận trở giáo?” Huyền Lăng cười khẩy, nói. “Hôn sự của Dư Ly với Di Nhân