Pair of Vintage Old School Fru
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329672

Bình chọn: 7.00/10/967 lượt.

lòng thầm suy nghĩ xem thâm ý trong những lời ấy là gì. Y lại đưa mắt nhìn quanh một lượt, hơi cau mày lại, hỏi: “Sao Uẩn Dung còn chưa tới?”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời chẳng ai dám trả lời. Tôi mỉm cười ngồi đó, làm bộ như không nghe thấy, bên tai thì vẫn vang vọng những lời của Cận Tịch đêm qua: “Chu thị bị cấm túc, hậu cung bây giờ vô chủ, chỉ e một phen ác chiến chẳng bao lâu nữa sẽ nổi lên, nương nương nhất định phải cẩn thận. Nương nương cố nhiên là một trong tứ phi, sinh được một hoàng tử và hai công chúa, còn được Hoàng thượng sủng ái rất mực, thế nhưng trong cung không phải chỉ có mình nương nương có tư cách ngồi lên ngôi hậu. Quý phi và Đức phi vào cung đã lâu, đều có tư cách này, mà Trinh Phi sinh được nhị điện hạ cũng không thể xem nhẹ. Có điều mấy vị này đều không thể so được với người kia…” Nàng ta dõi mắt nhìn về hướng Yến Hy điện. “Nàng ta là họ hàng gần với Thái hậu, xuất thân vốn đã cao quý rồi… Nương nương chắc vẫn còn nhớ lời đồn về xuất thân của nàng ta, rõ ràng là phỏng theo câu chuyện của Câu Dặc phu nhân, khi ra đời tay đã cầm miếng ngọc bích “vạn thế vĩnh xương”. Chỉ e ngay từ trước khi vào cung, nàng ta đã có cái ý tranh đoạt ngôi hậu.”

Đúng thế, nàng ta tay cầm miếng ngọc bích “vạn thế vĩnh xương” ra đời cơ mà, việc gì phải hạ mình trước tôi. Hơn nữa, bấy lâu nay nàng ta vẫn luôn tự thị là mình xuất thân tôn quý.

Diệp Lan Y phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, đưa mắt nhìn những đám mây trôi lững lờ bên ngoài cửa sổ. “Trang Mẫn Phu nhân thân phận tôn quý, tất nhiên không cần theo mọi người tới đây để mà hạ thấp thân phận rồi.”

Huyền Lăng không đổi sắc mặt, chỉ quay qua nhìn Đoan Quý phi. “Trẫm nhớ Nguyệt Tân là con gái của Hổ Bôn tướng quân. Thái Tổ khai quốc vì muốn báo đáp ơn tắm máu sa trường của nhà họ Tề mà đã đặc biệt cho đặt tranh của tổ phụ nàng ở Vũ Anh các.”

Đoan Quý phi vén áo đứng dậy, nghiêm túc nói: “Thần thiếp tuy là con nhà tướng nhưng cũng biết quy củ. Ngôi vị của thần thiếp đúng là ở trước Thục phi, song Thục phi nắm quyền quản lý hậu cung, thần thiếp không phải chỉ tôn trọng Thục phi thôi mà còn xem trọng quy củ của nơi cung cấm nữa.”

Huyền Lăng khẽ gật đầu, lại mỉm cười hờ hững. “Xem ra vị biểu muội này của trẫm đúng là tùy tiện buông thả đến đáng yêu.”

Sau chuyện này, những lời đồn thổi trong cung tức thì bay biến, các phi tần khi gặp nhau cũng đều tỏ ra khiêm nhường, cẩn trọng hơn. Mọi người đều vì những lời của Huyền Lăng hôm đó mà sinh ra mấy phần kính nhi viễn chi với nàng ta, nhưng tôi khi gặp gỡ Hồ Uẩn Dung thì vẫn tỏ ra rất mực khiêm nhường, ngay cả khi đi hầu hạ Thái hậu đang trong cơn bệnh thì cũng là nàng ta ngồi ở ghế trên chỉ huy mọi người, còn tôi thì chỉ ngồi ở ghế dưới rót trà đưa thuốc cho Thái hậu. Tất nhiên, Thái hậu lúc này đang ốm mê mệt nên chẳng biết gì, nhưng các cung nhân thì lại xì xào bàn tán: “Khi Thục phi và Trang Mẫn Phu nhân ở riêng với nhau, hóa ra Phu nhân lại ngồi ở ghế trên, còn Thục phi thì giống như một cung tần bình thường. Đương nhiên, khí độ của Trang Mẫn Phu nhân đúng là cao quý hơn thật, có lẽ là bởi nàng ta có xuất thân quý tộc nên mới như thế.”

Đối với những lời đánh giá của Huyền Lăng về mình hôm đó, Hồ Uẩn Dung chẳng qua chỉ cười nhạt cho qua, khi cùng hầu hạ Thái hậu với tôi còn cười giả lả, nói: “Vốn là ta không phải, thế mà biểu ca còn nói là ta “đáng yêu”, thành ra khiến ta chẳng tiện đi gặp Thục phi chút nào.”

Tôi mỉm cười, nói: “Có gì đâu, Hoàng thượng thương yêu muội muội cũng là lẽ thường thôi mà. Muội muội vốn đã đáng yêu rồi, ta thực không đành lòng để muội muội bị câu thúc bởi mấy thứ quy củ kia đâu.”

Nàng ta cười tươi rạng rỡ, chiếc bộ dao làm bằng vàng ròng hình phượng hoàng trên đầu không ngớt đung đưa. “Vì ngọc thể của Thái hậu mà ta nôn nóng đến nỗi mấy đêm liền không ngủ được, mãi khi trời sáng mới có thể chợp mắt một chút, thành ra khó mà đi thỉnh an sớm được, mong Thục phi đừng trách.” Rồi nàng ta lại che miệng cười, nói: “Huống chi biểu ca còn nói là ta “tùy tiện buông thả đến đáng yêu”, ta thực không dám không vâng theo thánh chỉ.”

Tất cả kỳ thực chỉ là những lời nói đùa mà thôi, chờ khi các phi tần khác tới hầu hạ thì nàng ta lập tức trở lại là vị Trang Mẫn Phu nhân tôn quý kiêu sa như trước.

Hoa Nghi nghe thấy mấy lời đó thì tức giận vô cùng, lén than trách với tôi: “Cho dù Hoàng thượng có nói là nàng ta đáng yêu, nhưng chẳng lẽ tùy tiện buông thả không phải là lời chỉ trích ư? Sao nàng ta còn cười được chứ?”

Tôi bật cười, nói: “Tại sao lại không nào? Với tính cách của nàng ta thì chẳng bao giờ cúi đầu chịu thua đâu. Vả chăng lời của Hoàng thượng tuy quan trọng nhưng tình thế trong cung cũng quan trọng vô cùng. Vào lúc này, nếu để mất thể diện, nàng ta làm sao mà ngồi lên bảo tọa hoàng hậu được đây? Mà cho dù có ngồi lên được rồi thì cũng chẳng cách nào khiến người ta chịu phục.”

Hoa Nghi trề môi, nói: “Nàng ta nghĩ là mình chắc chắn sẽ trở thành hoàng hậu ư?”

“Xét về xuất thân và mối quan hệ với hoàng tộc, trong chốn hậu cung này đúng là không ai so được với nàng t