a.”
Hoa Nghi vẫn chưa chịu phục. “Nhưng xét về ngôi vị cùng bề con cái thì làm gì có ai so được với nương nương.”
Tôi cười, nói: “Không phải chỉ mình muội suy nghĩ như vậy đâu, nàng ta cũng thế đấy.” Lúc này đã gần tới giờ Ngọ, tôi ngó quanh không thấy bóng dáng Nhuận Nhi đâu, vội hỏi: “Nhuận Nhi đâu rồi?”
Tiểu Doãn Tử nghe thấy động tĩnh liền vén rèm bước ra thưa: “Sáng nay khi nương nương tới chỗ Thái hậu thỉnh an, Quỳnh Chi cô cô ở Yến Hy điện đã tới mời tứ điện hạ đi ăn điểm tâm rồi.” Y ngẩng lên nhìn sắc trời rồi nói tiếp: “Xem thời gian thì chắc bọn họ sắp đưa điện hạ về rồi.”
Tôi lặng im một lát rồi hỏi: “Yến Hy điện gần đây rất thích đón Nhuận Nhi qua đó ư?” Sau một thoáng trầm ngâm, tôi bèn dặn dò: “Tứ điện hạ còn ít tuổi, sau này bất kể là đến cung của vị nương nương nào chơi, ngươi cũng nhớ phải đích thân đưa đón đấy.”
Tiểu Doãn Tử vội vàng đáp “vâng” một tiếng rồi lui đi.
Trong lòng tôi hiểu rõ, bất kể tôi có chịu hay không thì bây giờ tôi với Hồ Uẩn Dung cũng giống như hai con hổ trên cùng một ngọn núi, sớm muộn gì cũng có ngày phải ác đấu một phen để phân thắng bại.
Q.8 – Chương 15: Chương 08 – Phần 02
Mấy ngày sau, bệnh tình của Thái hậu trở nặng, tất thảy thái y trong Thái y viện đều phải túc trực ở Di Ninh cung, không được rời đi nửa bước. Huyền Lăng vì muốn làm tròn đạo hiếu nên ngoài những lúc xử lý việc triều chính thì có quá nửa thời gian là ở bên giường của Thái hậu, cứ như vậy được bảy, tám ngày thì y vô cùng mỏi mệt, mỗi đêm đều nghỉ lại ở chỗ tôi hoặc Đức phi. Còn tôi ngoài những lúc bận rộn việc trong cung thì chủ yếu dành thời gian để an ủi Huyền Lăng, giúp y xoa dịu con tim mỏi mệt.
Hôm ấy trời khá đẹp, gió sớm thổi vào trong điện những làn hương sen thơm ngát. Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy những bông hoa sen màu hồng hoặc trắng đang nở khắp hồ, hệt như những đám mây rực rỡ. Lúc này đầu óc tôi có chút mơ màng, khi ngoảnh đầu nhìn lại thì chợt thấy Huyền Thanh dường như đang đứng giữa làn nắng sớm mờ ảo, đặt một tay trên vai tôi, lặng lẽ ngắm những bông sen phía ngoài, không nói năng gì cả.
Lòng tôi bỗng như mềm lại, trái tim vốn phải trải qua bao sự đấu tranh mưu tính trong mấy năm nay giống như một tờ giấy Trừng Tâm Đường trải ra trên bàn, sau đó được tô vẽ lên vô số những bông sen tỏa hương thơm dìu dịu.
Trong sự tĩnh lặng ấy, thời gian dường như đã trôi ngược lại lúc còn ở trên đỉnh Lăng Vân, tươi đẹp vô chừng. Có lẽ vì ngồi quá lâu, đầu gối có hơi tê dại, vậy nhưng tôi lại không dám xoay người, cũng không đành lòng quay lại nhìn, sợ mình mà động đậy thì sẽ mất đi mọi thứ trước mắt.
Y ôn tồn nói: “Hoàn Hoàn, hiện giờ thực có nhiều việc quá, chỉ có ở chỗ nàng trẫm mới được thư thái trong chốc lát thôi.”
Giọng nói ấy giống như một tiếng chuông chói tai đột ngột vang lên giữa cơn mơ hỗn độn, sau nháy mắt đã phá tan giấc mộng đẹp của tôi. Tôi thầm thở dài một tiếng tự nơi đáy lòng, đưa tay nắm lấy bàn tay y, đem chút dịu dàng còn chưa tan hết kia ra mà nhẹ nhàng cất tiếng: “Thời gian qua Hoàng thượng đã phải vất vả rồi.”
Y thầm cảm kích sự ân cần và thân mật ấy của tôi, bèn cúi đầu khẽ hôn lên tay tôi một cái. Hơi thở của y ở gần tôi biết mấy, còn mang theo mùi long diên hương, thực là hoàn toàn khác với mùi hoa đỗ nhược trên người Huyền Thanh. Tôi không kìm được thầm nín thở, cố gắng kìm nén để mình không ngoảnh đầu qua hướng khác.
Tôi thấy Huyền Lăng hình như đang cao hứng, bèn đề nghị: “Hoa sen ở đây tuy đẹp nhưng dù sao cũng không thể so với hoa sen ở hồ Thái Dịch, chi bằng Hoàng thượng hãy cùng thần thiếp tới hồ Thái Dịch dạo chơi đi.”
Huyền Lăng dắt tay tôi chậm rãi cất bước ra ngoài, đi qua những dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, ngắm nhìn mấy chục cặp chim tương tư mỏ đỏ trong những chiếc lồng dưới hành lang. Đó vốn là lũ chim do An Ly Dung nuôi, bây giờ người không còn nữa nhưng chim thì vẫn vui hót líu lo, còn chụm đầu vào nhau trông đáng yêu vô cùng. Giữa hồ nước trong veo, lũ cá đỏ tung tăng bơi lượn, mấy bông hoa súng màu đỏ nở rộ đẹp tươi, lũ cò trắng nghỉ ngơi dưới những gốc xương bồ đỏ sậm, thỉnh thoảng lại đập cánh làm nước bắn lên tung tóe. Giữa chốn hoàng cung hoa lệ, cái nóng buổi đầu hạ lại càng thêm rực rỡ, hương hoa dìu dịu được những làn gió đưa tới thật dễ làm lòng người đắm say.
Đi được một đoạn xa rồi, tôi và y cùng đi vào Trầm Hương đình và ngồi xuống. Lúc này hoa mẫu đơn đã tàn hết, bên đình có những gốc phù dung hợp mùa đang nở hoa rất đẹp. Tôi đã quen ngắm vẻ cao sang của mẫu đơn, lúc này nhìn hoa phù dung vừa có thần thái của mẫu đơn lại vừa có mấy phần ôn hòa như một cô gái thôn quê, thấy quả là mới mẻ. Huyền Lăng nói: “Mới là đầu hạ, hoa sen trong hồ Thái Dịch còn chưa nhiều, thành ra chẳng thể so được với hoa phù dung ở đây.”
Tôi mỉm cười nhìn về phía xa. “Từ Trầm Hương đình này nhìn ra xa thì có thể thấy thắng cảnh ở hồ Thái Dịch, nhìn gần thì có thể ngắm hoa phù dung, đúng là một nơi rất tuyệt.”
Huyền Lăng tỏ ra hết sức thư thái, gật đầu nói: “Lúc này nếu có một giọng ca trong trẻo ở bên thì thật tuyệt.” Y suy nghĩ m
